Triều Lạc Nham Tây – Chương 30


Chương 30: Tan biến (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

“Đáng sợ sao?” Lôi Khiếu cầm bút trong tay nhẹ ngàng gõ lên mặt bàn.

“Cậu đã bao giờ nghe câu “Bỉ chi thạch tín, nhữ chi mật đường*” chưa, đối với hắn đúng là có chút tàn nhẫn, nhưng ngược lại đối với cậu thì sao?”

(*Bỉ chi thạch tín, nhữ chi mật đường: Đối với người là thạch tín nhưng đối với ta lại là mật đường)

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 30”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 29


Chương 29: Tan biến (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Hứa Ngôn Tịch vốn cho rằng sau khi ngủ dậy thì có thể đem hành động hoang đường đêm qua của Lôi Khiếu ném ra sau đầu, cho tới khi nhìn thấy tờ giấy đính ở cửa phòng, đầu óc mãi mới tỉnh táo được một chút lại bị làm cho rối tung lên.

[Cho cậu mấy ngày chuẩn bị tinh thần.]

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 29”