
Chương 9: Rượu vang hoa hồng đỏ
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
——
Ký túc xá của Tôn Dục Kiệt đúng là rất gần, đi bộ mười phút là tới, Tô Bân cảm khái: “Cậu đi học tiện quá!”
Tôn Dục Kiệt xoa gáy: “Tôi lười lắm, nếu ở xa sẽ có khả năng ngủ quên rồi không thèm đi học, ở đây gần nên đi hai ba bước là tới trường rồi.”
