Triều Lạc Nham Tây – Chương 43


Chương 43: Sở Cầu (1)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

(Cảnh báo: Chương này có nội dung hường phấn quá đà)

————

Không nhìn thấy tuyết mùa đông, chúng ta coi nó là mùa xuân có được không?

—————————–

Ngủ đến nửa đêm, Hứa Ngôn Tịch chậm rãi tỉnh lại.

Cảm thấy khát nước, Hứa Ngôn Tịch trở mình, theo thói quen vươn tay qua tủ đầu giường tìm ly nước.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 43”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 94


4c9fa44ddab61a79c71d8e288523a958

Chương 94 – Ngụ Mị 20 – 5

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Lam Vong Cơ thản nhiên chấp nhận lời khen ngợi khoa trương của Ngụy Vô Tiện, kéo tay áo hắn ra, vừa đổ hết táo ăn trộm vào, vừa nói: “Cho ngươi. Đều cho ngươi.”

Ngụy Vô Tiện rất phối hợp: “Cám ơn.”

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 94”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 93


Chương 93 – Ngụ Mị 20 – 4

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

“…”

Ngụy Vô Tiện nói: “Nhả ra.”

Lam Vong Cơ ngẩng đầu, vẫn duy trì ánh mắt lạnh lùng, thân thể hơi nghiêng về phía trước, dùng sức đem ngón tay của Ngụy Vô Tiện cắn từ đốt thứ nhất xuống tới đốt thứ hai.

Ngụy Vô Tiện kêu: “Đau!”

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 93”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 92


Chương 92 – Ngụ Mị 20 – 3

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Ngụy Vô Tiện thở dài trong lòng, nghĩ: “So với việc có ẩn tình này ẩn tình nọ… hiện tại ta càng tò mò việc đoạn tụ có phải cũng lây được qua hiến xá hay không a!”

Nghĩ một lúc, mệt mỏi dồn nén trong mấy ngày liền ập tới, Ngụy Vô Tiện xoa xoa huyệt thái dương. Lam Vong Cơ nói: “Ngươi nghỉ ngơi đi.”

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 92”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 91


1533532494368dd817ba331

Chương 91: Ngụ Mị 20 – 2

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Ngụy Vô Tiện điên cuồng hái một mạch, lòng tham không đáy chất hết lên đò, đến nỗi chẳng còn chỗ đặt chân. Ba người ngồi bên trong đống đài sen xanh biếc, xé bỏ vỏ sen bên ngoài, lộ ra hạt sen thanh thanh nộn nộn, ẩn trong đám xơ cọ rối mù. Từng hạt từng hạt bị lột vỏ, hạt sen bên trong trắng nõn, vừa ngọt vừa ngon, tâm sen xanh nhạt, không hề đắng một chút nào.

Ôn Ninh ngồi ở mũi thuyền không ngừng bóc sen, Lam Vong Cơ tự mình lột lấy hai hạt ăn xong rồi thôi, thấy Ôn Ninh đưa cho y một nắm sen đã lột sạch sẽ, y lắc đầu,  Ôn Ninh lại đưa cho Ngụy Vô Tiện. Ngụy Vô Tiện xử lý xong xuôi cả cái thuyền sen, tiếp tục ngồi xuôi dòng thêm hai canh giờ, mới tới được bến đò của Vân Bình thành.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 91”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 42


Chương 42: May mắn (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Không ai thích lúc vừa tỉnh ngủ đã bị súng dí vào đầu, Từ Hiển Đông ở điểm này đúng là lần đầu tiên có trải nghiệm sâu sắc.

Khi Từ Hiển Đông phát hiện ngoài cửa có tiếng bước chân tán loạn cùng tiếng chìa khoá cắm vào, hắn lập tức tỉnh ngủ, phản ứng đầu tiên chính là mở tủ đầu giường lấy súng.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 42”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 41


Chương 41: May mắn (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Hứa Ngôn Tịch chạy trốn thất bại, tới khi tỉnh lại, phát hiện mình bị giam lỏng ở Từ trạch như cũ. Có điều, đãi ngộ so với lúc trước đã giảm đi nhiều.

Một tay Hứa Ngôn Tịch bị còng sắt khoá chặt, đầu kia cố định vào thành giường.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 41”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 40


Chương 40: May mắn (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Lúc Hứa Ngôn Tịch tỉnh lại, nhận ra mình đang nằm ở nơi cũng không lạ lẫm gì.

Cắn răng chống đỡ thân thể định đứng lên, Hứa Ngôn Tịch lại hoa mắt chóng mặt đến suýt nữa ngã vật xuống giường.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 40”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 39


Chương 39: May mắn (1)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Không gian vô tận, lấy một loại hư không bổ khuyết một loại hư không khác.

—————————————

Bàn giao hết thảy công việc cũng mất mấy ngày, xong xuôi, Hứa Ngôn Tịch đến bộ phận nhân sự xin nghỉ phép dài hạn, nói đúng hơn là không có thời hạn. Việc nghỉ đến khi nào sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào tâm tình của Lôi đại thiếu gia.

Dù sao thì Hứa Ngôn Tịch cũng không thiếu tiền, chút tiền tích góp đến bây giờ vẫn có thể đủ để nhàn rỗi ở nhà cả một năm.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 39”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 38


Chương 38: Tương lai mà anh nói (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Hứa Ngôn Tịch rời đi không lâu, thư phòng Từ Hiển Đông lập tức có tiếng gõ cửa.

“Vào đi”. Giọng nói của Từ Hiển Đông vô cùng tỉnh táo, không hề giống với người vừa mới tỉnh ngủ, còn vô cùng đáng sợ.

Tâm phúc Đổng Tri của Từ Hiển Đông bước tới, mỉm cười hỏi: “Đông ca, vừa rồi có ngon giấc không?”

Từ Hiển Đông liếm liếm khóe môi, tà mị cười: “Cảm giác so với trong tưởng tượng còn tốt hơn nhiều.”

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 38”