Triều Lạc Nham Tây – Chương 56


Chương 56: Thủ tâm thủ bối (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Trong mấy ngày kế tiếp, việc mà Hứa Ngôn Tịch thường làm chính là mặc một cái áo ngủ rộng rãi, sau đó ngồi trước cửa sổ sát đất trong phòng ngủ của Từ Hiển Đông, bất động nhìn về phương xa.

Thời tiết đã bước giai đoạn lạnh nhất trong năm, ngoài trời bị một tầng âm u bao phủ. Dù nhiệt độ trong phòng rất ấm áp, nhưng Từ Hiển Đông vẫn sai người mang một tấm thảm đặc chế từ lông lạc đà Ai Cập tới trải dưới chân Hứa Ngôn Tịch.

Trà nóng trên tay bốc lên hơi nước mỏng manh, phía sau làn khói ấy là một đôi mắt mơ hồ. Hứa Ngôn Tịch cứ thế ôm lấy ly trà trong tay, không uống một giọt nào. Đợi đến khi nước trà nguội lạnh, lại đổi một ly mới, tiếp tục xuyên qua hơi nước mờ mịt mông lung, nhìn xa xa về nơi vô định.

Từ Hiển Đông nhìn bộ dạng của Hứa Ngôn Tịch như vậy, vô cùng xót xa, cho nên hắn luôn bao dung, chiều theo ý cậu. Này cũng là chuyện không ai ngờ đến.

Bởi vì từ khi chiếm được chiến lợi phẩm cho tới bây giờ, Từ Hiển Đông chưa từng chạm vào người Hứa Ngôn Tịch. Trái lại, hắn luôn kiên nhẫn với Hứa Ngôn Tịch, chính hắn cũng cảm thấy bất ngờ vì điều đó.

Từ Hiển Đông xưa nay vốn ngang ngược, nhưng hắn lại hiểu được một điều. Muốn xóa đi sự tồn tại của một người trong tâm trí thì phải cần thời gian. Cho nên, hắn nguyện ý cho Hứa Ngôn Tịch thời gian, để đến một ngày có thể triệt để xoá đi cái tên Lôi Khiếu trong lòng người nọ.

“Nước lạnh rồi, đổi ly khác?”

Từ Hiển Đông nhấc ly trà ra khỏi tay Hứa Ngôn Tịch, đưa cho người giúp việc.

Hứa Ngôn Tịch như sực tỉnh từ trong giấc mộng hư ảo, phát hiện người đàn ông cao lớn bên cạnh mình.

“À, anh về rồi.”

Từ Hiển Đông ngồi xuống bên người Hứa Ngôn Tịch, dõi theo tầm mắt của cậu nhìn ra bên ngoài. Mùa đông ở B thị, ngoài đám cây ngô đồng đã rụng lá còn trơ lại cành khô, thì cũng chỉ có đám cỏ vàng héo úa như mang bệnh. Nào còn thứ gì hấp dẫn, có thể níu giữ ánh mắt quá một giây nữa đâu.

Thế mà Hứa Ngôn Tịch lại ngồi nhìn cảnh sắc này tận mấy ngày. Từ Hiển Đông hiểu trong lòng Hứa Ngôn Tịch vẫn còn vướng mắc một vài chuyện, mà chuyện cũng không hề nhỏ. Hắn mạnh mẽ ôm Hứa Ngôn Tịch lên, để cậu ngồi trên đùi mình, mặt đối mặt.

“Bên ngoài có gì đáng xem?”

Hứa Ngôn Tịch bị ép thu hồi ánh mắt, nói: “Đúng là không có gì đáng xem.”

“Em gầy đi rồi”. Trọng lượng trên đùi rất nhẹ, không phải là cân nặng nên có của một người có dáng cao dài như Hứa Ngôn Tịch.

“Tôi bị đau dạ dày, vẫn luôn như vậy thôi.”

“B thị quá lạnh, chờ mọi việc kết thúc, tôi sẽ đưa em đến nơi nào ấm áp để nghỉ ngơi nhé. Thích ở trong nước hay ra nước ngoài?”

Hứa Ngôn Tịch lắc đầu: “Tùy anh quyết định.”

Từ Hiển Đông nhìn Hứa Ngôn Tịch một hồi, sau đó đặt một nụ hôn lên môi đối phương.

Hứa Ngôn Tịch cũng không kháng cự, thậm chí còn khẽ mở miệng, để lưỡi Từ Hiển Đông có thể bá đạo tiến vào.

“Nhắm mắt lại!”. Từ Hiển Đông tách khỏi đôi môi Hứa Ngôn Tịch, híp mắt ra lệnh.

Hứa Ngôn Tịch khẽ dựa về phía sau, đem trọng lượng cơ thể đè lên cánh tay Từ Hiển Đông đang vòng sau lưng cậu.

“Thật có lỗi.”

“Chỉ là hương vị trên người anh rất giống hắn. Nếu như nhắm mắt lại, tôi rất có thể sẽ nghĩ anh là hắn.”

“Hắn” trong miệng Hứa Ngôn Tịch là ai, Từ Hiển Đông biết quá rõ.

“Đã làm ra chuyện như vậy mà vẫn còn nhớ nhung hắn sao?” Trong mắt Từ Hiển Đông ánh lên một chút ghen tuông.

“Vì yêu sinh hận là chuyện bình thường, không phải sao? Lam Khánh cũng phản bội hắn, nhưng ai cũng biết Lam Khánh yêu hắn như thế nào.”

Từ Hiển Đông tóm lấy tóc sau gáy Hứa Ngôn Tịch.

“Cho nên, em cũng giống như Lam Khánh?”

Cổ Hứa Ngôn Tịch bởi vì lực đạo của Từ Hiển Đông mà khẽ ngẩng lên, lộ ra độ cong mê người.

“Tôi không giống Lam Khánh. Bởi Lam Khánh còn nhớ hắn, mà tôi, lúc này lại muốn thử quên hắn.”

Ánh mắt Từ Hiển Đông trầm xuống, tâm tình bởi vì câu nói này của Hứa Ngôn Tịch mà trở nên phức tạp.

Hôn xuống cổ Hứa Ngôn Tịch, Từ Hiển Đông không ngại tạo ra vài vết tích xanh tím trên cần cổ trắng nõn này.

Bàn tay Từ Hiển Đông hạ thấp xuống phía dưới, lòng bàn tay vuốt ve chữ ‘Từ’ mà hắn lưu lại trên eo Hứa Ngôn Tịch. Hứa Ngôn Tịch chợt hỏi: “Anh… hình như rất thích để lại ký hiệu trên cơ thể người khác…”

Từ Hiển Đông vừa hưởng thụ xúc cảm mềm mại dưới tay, vừa lơ đãng trả lời: “Tôi sẽ khắc chữ này lên thứ quan trọng nhất, thứ mình yêu thích nhất…Tất nhiên, em là người, không phải đồ vật.”

“Tôi có thể lý giải câu vừa rồi thành anh thích tôi không?”. Hứa Ngôn Tịch liều lĩnh hỏi.

“Điều này, chính tôi cũng cảm thấy thật kỳ lạ.”

Từ Hiển Đông kéo Hứa Ngôn Tịch lại gần mình hơn: “Lần đầu tiên nhìn thấy em, tôi đã có xúc động muốn khắc chữ lên người em.”

“Có lẽ, tôi đối với em là vừa gặp đã yêu cũng không chừng.”

Nghe được câu này, Hứa Ngôn Tịch im lặng nhìn Từ Hiển Đông một lúc lâu, mãi sau mới thốt lên một câu: “Từ Hiển Đông, anh quả nhiên biến thái.”

Từ Hiển Đông cười lớn, khẽ xoa lưng Hứa Ngôn Tịch: “Đời này chắc cũng chỉ có em dám ở trước mặt tôi nói những lời như vậy.”

Qua vai Từ Hiển Đông, Hứa Ngôn Tịch thấy ly nước trên bàn đã không còn bốc khói.

“Nước nguội rồi, tôi đi lấy ly khác.”

Hứa Ngôn Tịch vừa mới dứt lời, thậm chí chân còn chưa chạm đất, đã bị Từ Hiển Đông bế ngang lên: “Em mỗi lần đều muốn tránh né tôi, viện lý do tự nhiên như vậy. Coi tôi là kẻ ngu, hả?”

Hứa Ngôn Tịch lắc đầu: “Không phải, là đổi nước thật mà.”

“Cứ tiếp tục như thế, em muốn mắc hội chứng ám ảnh cưỡng chế phải không?”

Hứa Ngôn Tịch tránh đi ánh mắt của Từ Hiển Đông, mặc hắn ôm mình trở về giường.

“Có thời gian ngẩn người nhìn ra ngoài, còn không bằng ngủ lấy một giấc”. Nhìn quầng xanh tím dưới mắt Hứa Ngôn Tịch, Từ Hiển Đông cảm thấy khó chịu.

Hứa Ngôn Tịch biết mình ngủ không được, nhưng có Từ Hiển Đông ở bên cạnh, vậy mà lại ngủ thiếp đi.

Trong mơ hiện ra đủ thứ quái quỷ khiến Hứa Ngôn Tịch bất an.

Bóng người mờ mờ ảo ảo đan xen, cảnh tượng cũng thay đổi từng cái từng cái một, vô cùng hỗn loạn. Ở đó có người mẹ đã mất của cậu, có Lôi Khiếu, có Lý Uyển Lộ, có cả Lam Khánh…Bọn họ vây quanh cậu, không biết đang nói gì, môi mấp máy không ngừng. Hứa Ngôn Tịch thấy người, nhưng không nghe được tiếng nói.

Cho đến khi có tiếng súng vang lên, Hứa Ngôn Tịch đột ngột bật dậy, mở mắt ra, đầu óc ngập tràn cảnh tượng đẫm máu trong mơ.

Tim đập điên cuồng, giống như muốn nổ tung khỏi lồng ngực, mồ hôi lạnh từ trán trượt xuống. Hứa Ngôn Tịch thở dốc kịch liệt, không khí dường như bị hút sạch khỏi cơ thể, cả người trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác tội lỗi bao trùm.

Sau đó, Hứa Ngôn Tịch vô thức đưa tay lên bóp cổ mình.

Ngay lập tức, có một cánh tay mạnh mẽ giằng tay Hứa Ngôn Tịch ra, ấn xuống giữ chặt.

“Em mau tỉnh lại cho tôi, Hứa Ngôn Tịch!”

Giọng nói của Từ Hiển Đông văng vẳng bên tai, Hứa Ngôn Tịch bị ăn một cái tát, từ trong đau đớn tỉnh lại, đôi mắt dần lấy lại tiêu cự.

“Từ… Hiển đông?”

Rốt cuộc có thể thấy rõ được một người, Hứa Ngôn Tịch bất giác giơ tay, khẽ vuốt ve gương mặt người đối diện Cảm nhận được nhiệt độ trên tay, Hứa Ngôn Tịch lúc này mới bình tĩnh lại.

“Từ Hiển Đông, có phải nếu như tôi chết đi, đối với ai cũng là chuyện tốt?”

Từ Hiển Đông cau mày hỏi: “Vì sao lại nghĩ như vậy?”

“Anh không sợ sao?”

Từ Hiển Đông hôn chóc lên môi Hứa Ngôn Tịch: “Sợ cái gì?”

“Tôi có thể phản bội Lôi Khiếu như vậy, thì cũng sẽ có ngày tôi phản bội anh.”

“Hiện tại anh giết tôi đi. Đối với anh hay đối với tôi, đều là một loại giải thoát…”

Từ Hiển Đông xích lại gần, áp trán của mình lên trán Hứa Ngôn Tịch.

“Em có ngốc không?”

“Em làm vậy với Lôi Khiếu, là bởi vì tiểu tử kia có lỗi với em trước.”

“Nếu có một ngày tôi cũng có lỗi với em như vậy, thì em có thể trừng phạt tôi như thế nào cũng được, không sao hết.”

Hứa Ngôn Tịch lần đầu tiên nở nụ cười sau bao nhiêu ngày, mặc dù ẩn chứa trong nụ cười đó phần nhiều là chua chát, đắng cay.

“Anh mới thực sự là đồ ngốc, Từ Hiển Đông.”

Từ Hiển Đông cũng cười: “Cám ơn lời khen của em.”

“Từ Hiển Đông”. Hứa Ngôn Tịch khẽ gọi, mang theo chút dụ hoặc như có như không.

“Chúng ta làm tình đi!”

Chương trướcChương sau

5 thoughts on “Triều Lạc Nham Tây – Chương 56

  1. Tới rồi, đoạn mà ta chờ đợi bấy lâu cũng tới rồi *tung hoa*
    Đông ca quá yêu Tiểu Tịch rồi nên mới ôn nhu đến như vậy *ái tâm*
    Mong chương mới nàng ạ ^^

    Like

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.