Triều Lạc Nham Tây – Chương 68


Chương 68: Xé rách chân tướng (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Lôi Uy gọi điện cho Lý Uyển Lộ, úp mở nói Lôi Khiếu vừa xảy ra chút chuyện nên đêm nay không về.

Lôi Khiếu nằm tại phòng chăm sóc đặc biệt, trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí. Căn phòng rộng lớn chỉ có mỗi âm thanh của máy điện tâm đồ tích tích vang lên theo quy luật và mùi thuốc sát khuẩn ngập khàn, vô cùng tịch mịch.

Ba giờ sáng, Lôi Khiếu mới tỉnh.

Động tác tháo mặt nạ dưỡng khí của Lôi Khiếu đánh thức Lôi Uy.

“Anh, anh thấy sao rồi?”

Lôi Khiếu thử lên tiếng nhưng lại phát hiện cổ họng đau như dao cắt.

“Anh, tạm thời đừng nói chuyện.” Lôi Uy đưa giấy bút tới cho Lôi Khiếu.

Lôi Khiếu cầm bút thật nhanh một chữ – “Thư”.

Lôi Uy hiểu ý của Lôi Khiếu nhưng hắn lại lắc đầu: “Anh, anh đừng xem. Có ý nghĩa gì nữa đâu, thật đấy!” Thừa dịp Lôi Khiếu hôn mê, Lôi Uy đã xem hết nội dung trong bức thư.

Cả tờ giấy nhuốm đầy máu, Lôi Khiếu mới chỉ đọc đến trang thứ hai. Lôi Uy không dám tưởng tượng nếu như Lôi Khiếu cũng xem hết như hắn thì sẽ xảy ra chuyện gì.

Lôi Khiếu túm lấy tay Lôi Uy, năm ngón dùng sức tỏ ra kiên quyết. Lôi Uy cắm tay vào túi quần, ngón tay không ngừng vuốt vuốt tờ giấy mỏng trong đó.

“Anh, đợi khi nào khỏe rồi đọc…” Lôi Uy cứng rắn nói.

Lôi Khiếu bắt đầu ho khan kịch liệt. Đã không cách nào phát ra âm thanh, tiếng ho lại trầm đục nặng nề, Lôi Uy thấy thế, bất đắc dĩ đành phải lấy thư đưa cho Lôi Khiếu.

Lôi Khiếu chống người ngồi dậy, mở lá thư đã dúm dó ra đọc. Dù hô hấp gấp rút, nhưng cảm xúc trên mặt hắn lại bình tĩnh lạ thường

Lôi Uy sợ Lôi Khiếu xảy ra chuyện, khăng khăng ở cạnh để canh chừng.

Lôi Khiếu xem hết thư xong liền gấp thư lại thật ngay ngắn rồi bỏ vào ngăn kéo. Sau đó hắn cầm bút lên, viết xuống ba chữ “Tìm cậu ấy”. Lôi Uy thấy vậy chỉ có thể cười khổ.

“Anh, nếu như có thể tìm, năm đó em với Uyển Lộ đã sớm tìm được từ lâu rồi.”

“Hiện tại đã qua ba năm, anh còn muốn tìm cái gì? Di vật hay hài cốt?”

Lôi Khiếu nghe vậy nhắm lại hai mắt, hai tay xuôi bên người siết thật chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.

“Cái gì cũng được, tìm!” Lôi Khiếu lại viết thêm mấy chữ.

Lôi Uy không còn cách nào khác, đành phải đáp ứng sự kiên định của Lôi Khiếu.

“Về đi, anh muốn yên tĩnh một chút.”

Lôi Uy dặn dò bác sĩ với y tá ở bệnh viện phải luôn luôn canh chừng Lôi Khiếu, sau đó mới rời đi.

Sau khi nhập viện, Lôi Khiếu rất bình thường, không phát sinh chuyện gì khiến Lôi Uy phải lo lắng. Qua một thời gian dưới điều kiện chăm sóc vô cùng tốt, Lôi Khiếu hồi phục cũng không tệ, ít nhất đã nói chuyện được bình thường.

Lôi Uy ôm bé con nhà mình đến chào Lôi Khiếu, hi vọng sự có mặt của tiểu bảo bảo có thể an ủi trái tim đã sớm thủng trăm ngàn lỗ của anh hắn.

Nhóc Tây Tây thơm thơm mềm mềm nằm trên đùi Lôi Khiếu, cánh tay ngắn tũn, mũm mĩm vỗ lung tung lên người đang ôm nó.

Lôi Khiếu bế thằng bé, thơm lên khuôn mặt nhỏ nhắn: “Tên của nhóc con này, đặt hay lắm.”

Lôi Uy nóng nảy, vừa muốn mở miệng định nói gì đó thì lại bị Lôi Khiếu chặn ngang: “Thật ra, nếu là chữ ‘Tịch’ thì càng hay nữa. Uy tử, lúc khai sinh đáng lẽ không nên thay đổi.”

Lôi Uy nhất thời nghẹn lời, cũng không biết nói gì tiếp mới được.

“Tây Tây, gọi bá bá nào.”

Lôi Tây còn nhỏ, chưa biết nói, chỉ dùng tay nhỏ vỗ lên mặt Lôi Khiếu.

“Bé ngoan…”

Lôi Khiếu ôm Tây Tây, lực tay hơi lớn khiến bảo bảo cảm thấy khó chịu, khóc ré lên. Lôi Khiếu đành phải giao lại bảo bảo cho Lôi Uy. Khuôn mặt non nớt của nhóc con bị râu ria của Lôi Khiếu cọ một lúc, trở nên phiếm hồng.

“Để Uyển Lộ dạy nó cho tốt, về sau, để nó tiếp nhận vị trí của anh.”

Câu nói này thật giống như di ngôn, Lôi Uy thấy lòng mình căng thẳng.

Lôi Khiếu cười: “Cậu nghĩ cái gì vậy? Anh còn phải sống đến sáu mươi tuổi, sau đó đi du lịch vòng quanh thế giới.”

Lôi Uy bỗng nhiên trầm mặc. Bởi vì đó cũng là nguyện vọng của Hứa Ngôn Tịch, hắn không chỉ một lần nghe thấy Ngôn Tịch nhắc tới chuyện này.

“Việc tìm kiếm thế nào rồi?”

Lôi Uy dỗ dành bảo bảo trong tay, tịch mịch lắc đầu.

“Được rồi, không cần tìm nữa.”

Mặc dù biết có tìm cũng tốn công vô ích, nhưng Lôi Uy không nghĩ Lôi Khiếu lại quyết định dừng mọi chuyện nhanh như vậy.

“Cũng nên nhìn về phía trước mà sống.” Mặc dù phía trước không còn bóng hình của người kia.

Nghe Lôi Khiếu nói vậy, Lôi Uy gật đầu: “Ngày mai xuất viện, chiều mai em sẽ tới đón anh.”

.

Buổi chiều ngày hôm sau,  Lôi Uy mang theo Tây Tây với Lý Uyển Lộ đến bệnh viện đón Lôi Khiếu, thế nhưng lại phát hiện phòng bệnh chẳng có ai.

“Anh tôi đâu? Không phải đã dặn các người canh chừng anh tôi rồi sao?” Lôi Uy sốt ruột kéo lấy y tá quát lớn.

“Lôi tiên sinh nói có chút chuyện gấp phải làm nên đã tự mình làm thủ tục xuất viện rồi. Ngài cũng biết đấy, Lôi tiên sinh cũng không phải bệnh nhân cần điều trị đặc biệt, chúng tôi đâu có quyền hạn chế tự do của Lôi tiên sinh.”

Lôi Uy không nhịn được suy nghĩ linh tinh trong đầu, vội vã muốn xông ra ngoài tìm người.

Lý Uyển Lộ ôm bảo bảo ngồi xuống, giận dữ với Lôi Uy: “Muốn đi thì anh tự đi đi, tôi không muốn thấy anh ta.” Lôi Uy đã nói cho Lý Uyển Lộ về lá thư của Quyền thúc.

“Lôi Khiếu nếu như muốn tự sát, tốt nhất nên chết sạch sẽ một chút! Đừng để phiền đến người khác!”

Nhớ tới thảm kịch của Hứa Ngôn Tịch, Lý Uyển Lộ lại tức giận, lời nói ra độc địa như vậy cũng là do quá tức giận mà không suy nghĩ. Lôi Uy phát điên, suýt thì giơ tay cho vợ mình một bạt tai, nhưng khi thấy hốc mắt đỏ ngầu của Lý Uyển Lộ, hắn không xuống tay được.

Hạ tay xuống, Lôi Uy nói với Lý Uyển Lộ: “Em là vợ tôi, anh của tôi cũng là anh của em.”

“Phải. Không sai, khi xưa anh tôi tàn nhẫn với Ngôn Tịch.”

“Nhưng chẳng lẽ Ngôn Tịch không làm gì sai sao?”

“Vì sao cậu ấy phải một mực che giấu sự thật? Khiến anh tôi mờ mịt cho tới tận bây giờ mới được biết mọi chuyện? Em cho rằng anh tôi dễ chịu lắm chắc?”

“Khi anh tôi xử lý kẻ phản bội của Đông Đường, có lúc nào ba lần bảy lượt thủ hạ lưu tình như thế không? Em nghĩ một người bị giam dưới tầng hầm của Đông Đường nhiều ngày như vậy mà vẫn không chết là vì cái gì?!”

“Em nghĩ cái lần chúng ta lén đưa Hứa Ngôn Tịch ra ngoài, không có anh tôi ngầm đồng ý, tôi thật sự có thể trộm người dễ dàng như vậy sao?”

“Sau khi hành tung của Hứa Ngôn Tịch với Từ Hiển Đông bị phát hiện, tất cả các nguyên lão ở Đông Đường  đều biết. Lúc ấy, nếu em là anh tôi, em làm được cái gì chứ? Em định nói cho các anh em Đông Đường là em muốn thả “kẻ phản bội” đi hay sao?”

Lý Uyển Lộ: “Con mẹ nó! Anh là thánh nhân, người khác đều bẩn thỉu, được chưa?”

Lôi Uy nói một hồi, cảm xúc càng thêm kích động, giọng nói cũng lớn dần.

Tiểu Lôi Tây bị giọng nói của ba nó dọa sợ, oa oa khóc lớn lên.

Lý Uyển Lộ cũng biết mình quá phận, cúi đầu im lặng rơi nước mắt, từng giọt từng giọt rớt xuống mặt Lôi Tây.

Lôi Uy bị cảnh một lớn một nhỏ trước mặt khóc lóc khiến cho hắn tâm phiền ý loạn, tay phải liên tục vò đầu bứt tai.

Mãi mới bình tĩnh lại được, Lôi Uy vội lấy điện thoại phân phó cho anh em chia nhau ra tìm Lôi Khiếu.

Chương trướcChương sau

2 thoughts on “Triều Lạc Nham Tây – Chương 68

Leave a comment

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.