Chương 40: May mắn (2)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Lúc Hứa Ngôn Tịch tỉnh lại, nhận ra mình đang nằm ở nơi cũng không lạ lẫm gì.
Cắn răng chống đỡ thân thể định đứng lên, Hứa Ngôn Tịch lại hoa mắt chóng mặt đến suýt nữa ngã vật xuống giường.
Trạm dừng chân của những con mèo lười
Chương 40: May mắn (2)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Lúc Hứa Ngôn Tịch tỉnh lại, nhận ra mình đang nằm ở nơi cũng không lạ lẫm gì.
Cắn răng chống đỡ thân thể định đứng lên, Hứa Ngôn Tịch lại hoa mắt chóng mặt đến suýt nữa ngã vật xuống giường.
Chương 39: May mắn (1)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Không gian vô tận, lấy một loại hư không bổ khuyết một loại hư không khác.
—————————————
Bàn giao hết thảy công việc cũng mất mấy ngày, xong xuôi, Hứa Ngôn Tịch đến bộ phận nhân sự xin nghỉ phép dài hạn, nói đúng hơn là không có thời hạn. Việc nghỉ đến khi nào sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào tâm tình của Lôi đại thiếu gia.
Dù sao thì Hứa Ngôn Tịch cũng không thiếu tiền, chút tiền tích góp đến bây giờ vẫn có thể đủ để nhàn rỗi ở nhà cả một năm.
Chương 38: Tương lai mà anh nói (4)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Hứa Ngôn Tịch rời đi không lâu, thư phòng Từ Hiển Đông lập tức có tiếng gõ cửa.
“Vào đi”. Giọng nói của Từ Hiển Đông vô cùng tỉnh táo, không hề giống với người vừa mới tỉnh ngủ, còn vô cùng đáng sợ.
Tâm phúc Đổng Tri của Từ Hiển Đông bước tới, mỉm cười hỏi: “Đông ca, vừa rồi có ngon giấc không?”
Từ Hiển Đông liếm liếm khóe môi, tà mị cười: “Cảm giác so với trong tưởng tượng còn tốt hơn nhiều.”
Chương 37: Tương lai mà anh nói (3)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Ngay lúc Hứa Ngôn Tịch còn đang băn khoăn về vấn đề này, chuông điện thoại của Lôi Khiếu lại vang lên.
Hứa Ngôn Tịch thở dài, chưa kịp nghĩ nhiều, Lôi Khiếu đã chuyển điện thoại cho cậu.
“Ngôn Tịch, mẹ tôi muốn gặp em.”
Chương 36: Tương lai mà anh nói (2)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Nghe Hứa Ngôn Tịch hỏi như vậy, trong mắt Lôi Khiếu lóe lên một tia giận dữ, nhưng rất nhanh bị dập đi.
“Lam Khánh đi tìm em?”
“Không có” Hứa Ngôn Tịch vô thức trả lời.
Chương 35: Tương lai mà anh nói (1)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Too quick to live, too young to die.
————————-
Phòng của Hứa Ngôn Tịch tại Lôi trạch vẫn giữ nguyên, nhưng chỗ ngủ thì bị chuyển đến phòng ngủ của Lôi Khiếu.
Chương 34: Đến tột cùng (3)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Đến Từ trạch, Hứa Ngôn Tịch được hạ nhân dẫn lên trên tầng, một người cung kính thay Hứa Ngôn Tịch gõ cửa thư phòng Từ Hiển Đông.
Từ Hiển Đông ngẩng đầu, nhìn thấy Hứa Ngôn Tịch, trong mắt giống như tràn ngập vui mừng.
Gật đầu ra hiệu cho những người khác không cần theo vào, Hứa Ngôn Tịch vừa mới bước vào được hai bước, cửa phía sau lập tức đóng lại.
“Từ tiên sinh, lần này tìm tôi có chuyện gì không?”
Chương 33: Đến tột cùng (2)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Mấy ngày sau đó, Hứa Ngôn Tịch đối với việc lăn lộn trên giường có thể coi như thực tuỷ tri vị*, cho nên không hề che giấu nhu cầu với Lôi Khiếu, thậm chí còn có thể phối hợp làm ra một vài động tác hoặc tư thế khiêu khích.
(*thực tuỷ tri vị: kiểu như được ăn ngon lại càng muốn ăn nữa)
Đối với đòi hỏi vô độ của Hứa Ngôn Tịch, Lôi Khiếu vừa thích thú vừa tuỳ ý dung túng. Dù sao thì triền miên vào một thứ gì đó lúc này cũng tốt, ít nghĩ mấy chuyện không vui.
Chương 32: Đến tột cùng (1)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Chỉ cần em muốn, chỉ cần tôi có.
——————————————–
Hứa Ngôn Tịch yếu ớt tỉnh lại trong lòng Lôi Khiếu, bốn phía tối om, chỉ thấy trên đỉnh đầu có ánh đỏ loé lên xuyên qua làn khói nhẹ âm thầm, trong không khí trộn lẫn hương xì gà quen thuộc.
Hứa Ngôn Tịch khẽ mở mắt, toàn thân lại không còn chút sức lực nào. Bởi vì bóng tối ngăn cản tầm nhìn, nên Hứa Ngôn Tịch chỉ có thể dựa vào ánh đỏ kia mới thấy được hình dáng mơ hồ của Lôi Khiếu.
Tay Lôi Khiếu vẫn đang đặt trên eo Hứa Ngôn Tịch, nhận ra Hứa Ngôn Tịch khẽ động, giọng nói trầm thấp của Lôi Khiếu vang lên: “Ngày mai tôi đưa em tới Hawaii giải sầu một chút.”