Vô Hạn Du Hí – Chương 7


Chương 7: Sao băng tận thế (6)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——-

Đối với đám Dị Hình này, dùng biện pháp “Chặn đường” chỉ sợ không cản được bao lâu. Bọn họ một đường trượt xuống, thẳng đến khi hai chân vững chãi đặt lên mặt đất mới thở dài nhẹ nhõm. Sơ Lâu Toa đáp đất đầu tiên đem cửa gỡ ra, phát hiện tầng hầm để xe giờ đây cũng đã thành một mảnh hỗn độn. Dị Hình từ trên trời rơi xuống, có không ít con một đường xuyên thẳng tới tầng áp chót này. Chẳng qua người dưới này quá ít nên bọn chúng mới không lưu lại, đa phần lên trên mặt đất rồi.

Continue reading “Vô Hạn Du Hí – Chương 7”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Lời cuối sách của tác giả


Lời của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu sau khi hoàn thành Tân Tu Bản

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————————–

Tác giả có lời muốn nói:

Rốt cuộc đã chỉnh sửa xong.

Để lâu như vậy, rốt cuộc đã hoàn thành một chuyện quan trọng. Vốn nên in đậm kèm thêm ba cái dấu chấm than, cuối cùng vẫn là nói ra một cách thực bình thường.

Lượng từ của bản đầu tiên là 520 ngàn chữ, tân tu bản này sau khi hoàn chính văn là 570 ngàn; đối với tôi mà nói, là một công trình rất lớn. Viết văn hay chỉnh sửa lại đều tốn của tôi mất vài tháng, chả biết cái nào mệt hơn, chỉ biết vừa nhức đầu vừa hạnh phúc.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Lời cuối sách của tác giả”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản chỉnh sửa] – Chương 113


Chương 113 – Vong Tiện 23 – 3

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————————–

Ngày tiếp theo sau khi gặp gỡ phu thê La Thanh Dương, hai người đi tới một trấn nhỏ ở Quảng Lăng.

Ngụy Vô Tiện nhấc tay đặt lên giữa chân mày, trông thấy phía trước có biển hiệu của tửu quán, nói: “Tạm nghỉ phía trước đi.”

Lam Vong Cơ gật đầu, hai người sóng vai cùng bước.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản chỉnh sửa] – Chương 113”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 5


Chương 5: Thông tin tuyển việc

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————-

Allen nhìn trứng trên đĩa, sắc mặt quỷ dị, giống như cái hắn nhìn không phải trứng mà là một khối bom.

Vừa rồi thấy Tô Bân không ngừng thêm gia vị, cái gì trắng trắng đen đen, lông mày Allen thiếu điều nhăn thành cái chữ “Xuyên”.

Tô Bân cũng không xác định đối phương có vừa miệng hay không, lấy dũng khí nói: “Nếm thử đi.”

Allen nể mặt đối phương dùng dao cắt một phần lòng trắng trứng nếm thử, nhai nhai mấy lần, lông mày đang nhíu liền giãn ra… Hắn lại cắt một phần khác, sau đó chớp chớp lông mi…

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 5”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản chỉnh sửa] – Chương 112


Chương 112 – Vong Tiện 23 – 2

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————————–

Ba tháng sau. Quảng Lăng.

Trên một ngọn núi, một đám thôn dân cầm đuốc cùng nông cụ làm vũ khí phòng thân, chậm rãi tiến đến bao vây một mảnh rừng.

Trên núi này có một bãi tha ma hoang dại, mấy tháng qua cô hồn dã quỷ ngụ ở đó quấy nhiễu sự an bình của thôn dân dưới chân núi. Dân chúng rốt cuộc không thể chịu đựng được đã mời đến vài vị tu sĩ lên núi để diệt trừ gốc rễ quấy phá.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản chỉnh sửa] – Chương 112”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 4


Chương 4: Trứng ốp sốt chua ngọt

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————-

Ban ngày vì phải chuyển hành lý nên toàn thân đầy mồ hôi, Tô Bân dự định trước khi ngủ sẽ đi tắm, nhưng vừa nghĩ tới phải dùng phòng tắm vốn thuộc về một mình Allen, cậu liền có cảm giác xấu hổ như sang nhà người lạ tắm nhờ… Do dự một lát, Tô Bân ôm quần áo đi gõ cửa phòng Dương Thành Triết.

Dương Thành Triết mở cửa liền ngạc nhiên, Tô Bân đứng ngoài khẩn thiết nói: “Thành ca, em có thể tắm nhờ ở phòng anh không?”

Dương Thành Triết: “Allen đang dùng phòng tắm à?”

Tô Bân nhăn nhó: “Cũng không phải, tại em chưa quen lắm…”

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 4”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 3


Chương 3: Vào ở nhà mới

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————-

Phòng bếp chỉ cách phòng khách một lớp kính mờ, để mở không có cửa.

Tô Bân nhìn bàn trà không vương một hạt bụi, quay qua hỏi Dương Thành Triết: “Thành ca, nhà vệ sinh là ai quét dọn a?”

“Ai rảnh thì quét thôi!”.

Tô Bân nhớ lại hai năm sống trong ký túc xá hồi trước, dù có đặt ra lịch trực nhật cũng không đứa nào thèm làm, mấy đứa cùng phòng lười như nhau, mỗi lần đều là Tô Bân nhịn không được đành phải chủ động nhấc mông đi dọn dẹp, có điều cậu cũng chẳng cự nự gì.

Bây giờ xem ra, bạn cùng nhà mới đều là người phi thường tự giác lại thích sạch sẽ, điều này khiến Tô Bân rất hài lòng…coi như được đền bù đi?

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 3”

Vô Hạn Du Hí – Chương 6


Chương 6: Sao băng tận thế (5)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——-

“Chỉ cần một con là được.” Lâm Tây Uyên nói.

Trương Tông Thụy nhíu mày: “Anh muốn thứ này làm gì?” Không phải lại gặp một tên cuồng thái nào đấy chứ? Lúc này còn muốn thứ quỷ này?

“Tôi làm việc ở Viện nghiên cứu 320” Lâm Tây Uyên nói ngắn gọn: “Chúng tôi chuyên nghiên cứu sinh vật biến dị, loại này viện chúng tôi chưa gặp qua bao giờ.” Rõ ràng vừa rồi còn tỏ ra sợ hãi, giờ nói chuyện này lại thấy đôi mắt của Lâm Tây Uyên trong bóng tối có vẻ phá lệ sáng ngời.

Thời Sở cùng Trương Tông Thụy nhìn nhau.

Continue reading “Vô Hạn Du Hí – Chương 6”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 2


Chương 2: Ôn nhu học trưởng

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————-

Sau khi ra về, Tô Bân tham khảo trong sách [Hướng dẫn du học sinh] về thông tin B quốc, bao gồm cả mua Sim điện thoại ở đâu, ở đâu bán đồ ăn rẻ.

Kỳ thật việc làm cho cậu nôn nóng nhất chính là “Mất liên lạc” với Trần Tiểu Điềm, từng giây từng phút đối với Tô Bân đều dài giống như một năm!

“Cưng ơi…” Một giây sau, cậu liền điện thoại cho Trần Tiểu Điềm.

“Anh sao trễ như vậy mới gọi về? Hôm qua em thức chờ anh tới hơn hai giờ sáng.” Trần Tiểu Điềm lo lắng nói.

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 2”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 1


Chương 1: Xuất ngoại trao đổi

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

—————–

Tô Bân, hai mươi tuổi, sinh viên năm ba tại một trường đại học cấp tỉnh chuyên ngành tài chính; bởi sở hữu thành tích xuất sắc nên được đề cử đi học tại trường đại học M nổi tiếng ở B quốc, theo diện sinh viên trao đổi tự túc một năm.

Trước khi đi, một đám bạn ra sân bay đưa tiễn, có cả bạn gái của Tô Bân -Trần Tiểu Điềm.

Tô Bân ở cùng với Trần Tiểu Điềm gần bốn năm, trong thời gian này hai người chưa từng tách rời. Tới lúc phải chia xa, Tô Bân ôm bạn gái khóc đến quặn cả ruột gan: “Em. . . Anh. . . A ô ô. . . A. . .”

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 1”