Triều Lạc Nham Tây – Chương 73


Chương 73: Hai con hổ (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Sớm ngày hôm sau, trời còn chưa sáng rõ mà Hứa Ngôn Tịch đã thức dậy.

Trong thôn không có sóng vô tuyến, ban đêm cũng không có hoạt động vui chơi giải trí gì, thôn dân cứ tối trời là lên giường đi ngủ. Ở nơi này hơn ba năm, Hứa Ngôn Tịch cũng dần quen với việc ngủ sớm dậy sớm, mặc dù tối qua ngủ muộn hơn mọi ngày nhưng đồng hồ sinh học vẫn khiến cậu tỉnh giấc. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 73”

Chương 73: Hai con hổ (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Sớm ngày hôm sau, trời còn chưa sáng rõ mà Hứa Ngôn Tịch đã thức dậy.

Trong thôn không có sóng vô tuyến, ban đêm cũng không có hoạt động vui chơi giải trí gì, thôn dân cứ tối trời là lên giường đi ngủ. Ở nơi này hơn ba năm, Hứa Ngôn Tịch cũng dần quen với việc ngủ sớm dậy sớm, mặc dù tối qua ngủ muộn hơn mọi ngày nhưng đồng hồ sinh học vẫn khiến cậu tỉnh giấc. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 73”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 72


Chương 72: Hai con hổ (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Hứa Ngôn Tịch không giãy ra được, đành phải nằm im trong ngực Lôi Khiếu.

“Về sau? Tôi không cảm thấy mình còn có ‘về sau’…” Giọng nói rất nhỏ nhưng đủ để Lôi Khiếu nghe thấy. Hắn ôm Hứa Ngôn Tịch bước đi, không trả lời. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 72”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 71


Chương 71: Hai con hổ (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Đám phóng viên vốn biết Lôi Khiếu từ trước đến nay không thích đứng quá gần với giới truyền thông, cho nên vẫn luôn duy trì một khoảng cách nhất định với hắn. Nhưng khi có người phát hiện Lôi Khiếu ở phía xa có điểm dị thường, lập tức hô lên “Chủ tịch Lôi đang làm gì kia?”, thì tầm mắt mọi người đều bị câu hỏi này hướng về phía Lôi Khiếu. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 71”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 70


Chương 70: Hai con hổ (1)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Sau khi Lôi Uy và Lý Uyển Lộ kéo được Lôi Khiếu ra khỏi chỗ nguy hiểm, Lôi Khiếu lâm bệnh nặng. Hắn phải nằm viện hơn một tháng mới hồi phục, nhưng hai bên tóc mai lại bạc nhiều hơn trước.

Lôi Uy khuyên Lôi Khiếu nên tiếp tục nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, Lôi Khiếu cự tuyệt: “Nếu không làm gì, tôi sẽ càng không ngừng nghĩ về cậu ấy.” Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 70”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 69


Chương 69: Xé rách chân tướng (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Lôi Uy vội vã chạy về Lôi trạch, nhưng người ở Lôi trạch cũng không ai nhìn thấy bóng dáng Lôi Khiếu. Lôi Uy lại vọt vào phòng ngủ của Lôi Khiếu, hi vọng có thể phát hiện ra manh mối nào đó.

Lý Uyển Lộ ôm bảo bảo đứng trước cửa phòng, hỏi: “Sao rồi?” Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 69”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 68


Chương 68: Xé rách chân tướng (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Lôi Uy gọi điện cho Lý Uyển Lộ, úp mở nói Lôi Khiếu vừa xảy ra chút chuyện nên đêm nay không về.

Lôi Khiếu nằm tại phòng chăm sóc đặc biệt, trên mặt đeo mặt nạ dưỡng khí. Căn phòng rộng lớn chỉ có mỗi âm thanh của máy điện tâm đồ tích tích vang lên theo quy luật và mùi thuốc sát khuẩn ngập khàn, vô cùng tịch mịch. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 68”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 67


Chương 67: Xé rách chân tướng (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Dấu ấn của Hứa Ngôn Tịch theo thời gian dần dần phai nhạt. Hoặc cũng có thể là do những người hiểu chuyện đều biết người nọ là cấm địa không được động vào của Lôi Khiếu, cho nên không ai muốn đề cập tới chuyện của Hứa Ngôn Tịch nữa.

Sau khi Đông Đường thu mua Diệu Bang ở Hồng Kông, quy mô tập đoàn được mở rộng, nhưng kèm với đó là rất nhiều vấn đề phức tạp do pháp lý chồng chéo ở hai khu vực hành chính khác nhau. Vì vậy, nhân sự của bộ phận pháp chế cũng được tăng cường. Số lượng trợ lý pháp vụ giống Hứa Ngôn Tịch khi vừa bước chân ra ngoài xã hội cũng rất nhiều, người nào người nấy khuôn mặt thanh tú, nét mặt đơn thuần. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 67”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 66


Chương 66: Xé rách chân tướng (1)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Trong khoảng thời gian này, Lôi Khiếu hút thuốc nhiều đến đáng sợ. Lôi Uy đã từng đã nhắc nhở Lôi Khiếu, nếu cứ tiếp tục như vậy thì chỉ vài năm nữa thôi là hắn sẽ mắc ung thư phổi. Lôi Khiếu không quan tâm, thật ra thà bị ung thư phổi rồi chết đi là tốt nhất, cũng chỉ là cát bụi về với cát bụi mà thôi. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 66”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 65


Chương 65: Lướt qua nhau (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Người dân ở tiểu trấn rất thuần phác, Từ Hiển Đông vẫn luôn ăn nói thận trọng, ẩn trong đó là dáng vẻ nguy hiểm chớ gần, trái lại, Hứa Ngôn Tịch gặp ai cũng mỉm cười thân thiện, cực kỳ gần gũi.

Hai người sớm đã liên hệ xong xuôi với đầu mối giúp nhập cư vào Mỹ, người này nhận không biết bao nhiêu tiền từ Lý Uyển Lộ, hứa hẹn hai người muốn xuất cảnh lúc nào cũng được. Có điều, Hứa Ngôn Tịch hiện giờ đi còn chưa vững, quá trình trị liệu hàng ngày cũng vô cùng vất vả. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 65”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 64


Chương 64: Lướt qua nhau (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Lôi Uy lái xe đưa Hứa Ngôn Tịch và Từ Hiển Đông thẳng đến sân bay, Lý Uyển Lộ đã sớm chờ ở đó.

Đến khi nhìn thấy Hứa Ngôn Tịch thương tích đầy mình nằm trong ngực Từ Hiển Đông, Lý Uyển Lộ không ngăn được nước mắt chảy xuống. Lý Uyển Lộ nắm lấy tay Hứa Ngôn Tịch, miệng liên tục lầm rầm không biết đang nói gì, mọi người chỉ lờ mờ nghe được tên của Hứa Ngôn Tịch với mấy lời “Lôi Khiếu khốn nạn” gì đó. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 64”