Chương 35: Tương lai mà anh nói (1)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Too quick to live, too young to die.
————————-
Phòng của Hứa Ngôn Tịch tại Lôi trạch vẫn giữ nguyên, nhưng chỗ ngủ thì bị chuyển đến phòng ngủ của Lôi Khiếu.
Trạm dừng chân của những con mèo lười
Chương 35: Tương lai mà anh nói (1)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Too quick to live, too young to die.
————————-
Phòng của Hứa Ngôn Tịch tại Lôi trạch vẫn giữ nguyên, nhưng chỗ ngủ thì bị chuyển đến phòng ngủ của Lôi Khiếu.
Chương 34: Đến tột cùng (3)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Đến Từ trạch, Hứa Ngôn Tịch được hạ nhân dẫn lên trên tầng, một người cung kính thay Hứa Ngôn Tịch gõ cửa thư phòng Từ Hiển Đông.
Từ Hiển Đông ngẩng đầu, nhìn thấy Hứa Ngôn Tịch, trong mắt giống như tràn ngập vui mừng.
Gật đầu ra hiệu cho những người khác không cần theo vào, Hứa Ngôn Tịch vừa mới bước vào được hai bước, cửa phía sau lập tức đóng lại.
“Từ tiên sinh, lần này tìm tôi có chuyện gì không?”
Chương 33: Đến tột cùng (2)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Mấy ngày sau đó, Hứa Ngôn Tịch đối với việc lăn lộn trên giường có thể coi như thực tuỷ tri vị*, cho nên không hề che giấu nhu cầu với Lôi Khiếu, thậm chí còn có thể phối hợp làm ra một vài động tác hoặc tư thế khiêu khích.
(*thực tuỷ tri vị: kiểu như được ăn ngon lại càng muốn ăn nữa)
Đối với đòi hỏi vô độ của Hứa Ngôn Tịch, Lôi Khiếu vừa thích thú vừa tuỳ ý dung túng. Dù sao thì triền miên vào một thứ gì đó lúc này cũng tốt, ít nghĩ mấy chuyện không vui.
Chương 32: Đến tột cùng (1)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Chỉ cần em muốn, chỉ cần tôi có.
——————————————–
Hứa Ngôn Tịch yếu ớt tỉnh lại trong lòng Lôi Khiếu, bốn phía tối om, chỉ thấy trên đỉnh đầu có ánh đỏ loé lên xuyên qua làn khói nhẹ âm thầm, trong không khí trộn lẫn hương xì gà quen thuộc.
Hứa Ngôn Tịch khẽ mở mắt, toàn thân lại không còn chút sức lực nào. Bởi vì bóng tối ngăn cản tầm nhìn, nên Hứa Ngôn Tịch chỉ có thể dựa vào ánh đỏ kia mới thấy được hình dáng mơ hồ của Lôi Khiếu.
Tay Lôi Khiếu vẫn đang đặt trên eo Hứa Ngôn Tịch, nhận ra Hứa Ngôn Tịch khẽ động, giọng nói trầm thấp của Lôi Khiếu vang lên: “Ngày mai tôi đưa em tới Hawaii giải sầu một chút.”
Chương 31: Tan biến (4)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Nhìn y tá chầm chậm kéo tấm vải trắng trùm trên thi thể xuống, gương mặt đã cứng ngắc của mẹ Hứa dần lộ ra.
Dường như lúc này, Lôi Khiếu có một loại ảo giác rằng cơ thể của Hứa Ngôn Tịch bắt đầu đóng băng rồi vỡ nát thành từng mảnh. Vậy mà, Hứa Ngôn Tịch lại chỉ bình tĩnh đứng đó, lẳng lặng nhìn người đã không còn hơi ấm trên giường bệnh. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 31”
Chương 115 – Phiên ngoại 1: Gia Yến (2)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————————–
Mặc dù nói như vậy, nhưng đến tối khuya hai người cũng không có cơ hội để “Thử xem”. Bởi vì trước hết Lam Vong Cơ phải đi gặp Lam Hi Thần bế quan đã lâu, xúc tất trường đàm*.
(*Xúc tất trường đàm: Kề đầu gối, nói chuyện lâu)
Ngụy Vô Tiện gần đây có một thói quen kỳ quái, hắn thích đè lên người Lam Vong Cơ mà ngủ. Vô luận là nằm chồng lên người Lam Vong Cơ, hay là áp lên ngực Lam Vong Cơ mặt đối mặt, tóm lại nếu không có người này làm đệm, hắn liền ngủ không được.
Lục tung cái tĩnh thất của Lam Vong Cơ lên, Ngụy Vô Tiện tìm được không ít đồ vật.
Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 115”
Chương 27: Hỗn loạn (4)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
—–
Ngày hôm sau, Hứa Ngôn Tịch tỉnh lại, phát hiện trong phòng ngủ lớn không có một ai. Cậu vén chăn lên dịch qua mép giường, chân vừa chạm đất, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa.
Hứa Ngôn Tịch nhíu mày, đáp một tiếng, người phục vụ lập tức bưng vào bữa sáng thích hợp cho người có bệnh đau dạ dày.
“Hứa tiên sinh, lão gia đã dặn, sau khi cậu ăn sáng rồi uống thuốc, có thể tuỳ thời rời đi.”
Hứa Ngôn Tịch đối với thiện ý của người ở Từ gia có chút ngạc nhiên, nhưng mặt vẫn không đổi sắc đi vào phòng tắm sơ tẩy qua loa.
Hứa Ngôn Tịch táp nước lên mặt vài cái, ngẩng đầu nhìn bộ dạng của mình trong gương, chân mày càng nhíu chặt.
Mấy dấu hôn mà Từ Hiển Đông lưu lại trên cổ Hứa Ngôn Tịch hôm qua, hôm nay vẫn còn in hằn ở trên làn da trắng, chói mắt đến kịch liệt.
Hứa Ngôn Tịch giật xuống khăn mặt treo bên cạnh, lau mặt rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Tiếp nhận bát cháo từ người phục vụ, Hứa Ngôn Tịch nuốt vài ngụm nhỏ, ngẩng đầu lên nói với người trước mắt: “Giúp tôi gửi lời cảm ơn tới Từ tiên sinh.”
Chương 114 – Phiên ngoại 1: Gia Yến (1)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————————–
Lam Vong Cơ nói với Ngụy Vô Tiện: “Đợi ta.”
Ngụy Vô Tiện: “Hay là ta cùng vào với ngươi?”
Lam Vong Cơ lắc đầu: “Ngươi vào, hắn sẽ càng tức giận.”
Ngụy Vô Tiện ngẫm lại, Lam Khải Nhân lần nào nhìn thấy hắn cũng giống như lên cơn đau tim, bộ dạng đuốc tàn trong gió, tức giận thở hồng hộc. Thôi thì thông cảm, để hắn mắt không thấy tâm không phiền vậy.
Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 114”
Chương 7: Sao băng tận thế (6)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
——-
Đối với đám Dị Hình này, dùng biện pháp “Chặn đường” chỉ sợ không cản được bao lâu. Bọn họ một đường trượt xuống, thẳng đến khi hai chân vững chãi đặt lên mặt đất mới thở dài nhẹ nhõm. Sơ Lâu Toa đáp đất đầu tiên đem cửa gỡ ra, phát hiện tầng hầm để xe giờ đây cũng đã thành một mảnh hỗn độn. Dị Hình từ trên trời rơi xuống, có không ít con một đường xuyên thẳng tới tầng áp chót này. Chẳng qua người dưới này quá ít nên bọn chúng mới không lưu lại, đa phần lên trên mặt đất rồi.
Chương 113 – Vong Tiện 23 – 3
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————————–
Ngày tiếp theo sau khi gặp gỡ phu thê La Thanh Dương, hai người đi tới một trấn nhỏ ở Quảng Lăng.
Ngụy Vô Tiện nhấc tay đặt lên giữa chân mày, trông thấy phía trước có biển hiệu của tửu quán, nói: “Tạm nghỉ phía trước đi.”
Lam Vong Cơ gật đầu, hai người sóng vai cùng bước.
Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản chỉnh sửa] – Chương 113”