Triều Lạc Nham Tây – Chương 69


Chương 69: Xé rách chân tướng (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Lôi Uy vội vã chạy về Lôi trạch, nhưng người ở Lôi trạch cũng không ai nhìn thấy bóng dáng Lôi Khiếu. Lôi Uy lại vọt vào phòng ngủ của Lôi Khiếu, hi vọng có thể phát hiện ra manh mối nào đó.

Lý Uyển Lộ ôm bảo bảo đứng trước cửa phòng, hỏi: “Sao rồi?” Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 69”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 9


m-rose-wine

Chương 9: Rượu vang hoa hồng đỏ

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——

Ký túc xá của Tôn Dục Kiệt đúng là rất gần, đi bộ mười phút là tới, Tô Bân cảm khái: “Cậu đi học tiện quá!”

Tôn Dục Kiệt xoa gáy: “Tôi lười lắm, nếu ở xa sẽ có khả năng ngủ quên rồi không thèm đi học, ở đây gần nên đi hai ba bước là tới trường rồi.”

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 9”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 8


Chương 8: Bạn cùng phòng không phải người

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——

Đêm tối tĩnh lặng, một vầng trăng bạc treo cao trên trời, thập tự giá nham nhở cắm trên bia mộ nhở nham, nhuộm một màu giá lạnh. Từ dưới mặt đất ngoi lên từng bàn tay sắc nhọn, một đám dơi bay vèo qua, phát ra tiếng kêu thảm thiết như chuột…

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 8”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 7


Chương 7: Liên tưởng quỷ dị

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——

Trong lúc ăn, Allen không nói nhiều, phần lớn thời gian là Dương Thành Triết nói chuyện cùng Tô Bân.

Dương Thành Triết đối với tài nấu nướng của Tô Bân khen ngợi không ngớt, cũng tò mò vì sao Tô Bân lại nấu ăn, bởi vì có nhiều sinh viên, đặc biệt là nam sinh, đến ngũ cốc cũng chẳng phân biệt được.

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 7”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 6


Chương 6: Gà hầm nấm hương

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——

Lúc Tô Bân du học thì smartphone còn chưa phổ biến, cho nên khi cậu phát hiện mình đang đứng trên một con đường lạ hoắc, đương nhiên vô cùng lo lắng.

Nhưng có một câu nói thế này “Lạc đường là cách tốt nhất để thông thạo một thành phố.”, vì thế nên Tô Bân vẫn tiếp tục đi, có khi đúng hướng lại về được nhà thì sao, hoặc biết đâu ở phía trước lại gặp được “Phong cảnh khác biệt” không chừng.

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 6”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 5


Chương 5: Thông tin tuyển việc

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————-

Allen nhìn trứng trên đĩa, sắc mặt quỷ dị, giống như cái hắn nhìn không phải trứng mà là một khối bom.

Vừa rồi thấy Tô Bân không ngừng thêm gia vị, cái gì trắng trắng đen đen, lông mày Allen thiếu điều nhăn thành cái chữ “Xuyên”.

Tô Bân cũng không xác định đối phương có vừa miệng hay không, lấy dũng khí nói: “Nếm thử đi.”

Allen nể mặt đối phương dùng dao cắt một phần lòng trắng trứng nếm thử, nhai nhai mấy lần, lông mày đang nhíu liền giãn ra… Hắn lại cắt một phần khác, sau đó chớp chớp lông mi…

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 5”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 4


Chương 4: Trứng ốp sốt chua ngọt

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————-

Ban ngày vì phải chuyển hành lý nên toàn thân đầy mồ hôi, Tô Bân dự định trước khi ngủ sẽ đi tắm, nhưng vừa nghĩ tới phải dùng phòng tắm vốn thuộc về một mình Allen, cậu liền có cảm giác xấu hổ như sang nhà người lạ tắm nhờ… Do dự một lát, Tô Bân ôm quần áo đi gõ cửa phòng Dương Thành Triết.

Dương Thành Triết mở cửa liền ngạc nhiên, Tô Bân đứng ngoài khẩn thiết nói: “Thành ca, em có thể tắm nhờ ở phòng anh không?”

Dương Thành Triết: “Allen đang dùng phòng tắm à?”

Tô Bân nhăn nhó: “Cũng không phải, tại em chưa quen lắm…”

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 4”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 3


Chương 3: Vào ở nhà mới

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————-

Phòng bếp chỉ cách phòng khách một lớp kính mờ, để mở không có cửa.

Tô Bân nhìn bàn trà không vương một hạt bụi, quay qua hỏi Dương Thành Triết: “Thành ca, nhà vệ sinh là ai quét dọn a?”

“Ai rảnh thì quét thôi!”.

Tô Bân nhớ lại hai năm sống trong ký túc xá hồi trước, dù có đặt ra lịch trực nhật cũng không đứa nào thèm làm, mấy đứa cùng phòng lười như nhau, mỗi lần đều là Tô Bân nhịn không được đành phải chủ động nhấc mông đi dọn dẹp, có điều cậu cũng chẳng cự nự gì.

Bây giờ xem ra, bạn cùng nhà mới đều là người phi thường tự giác lại thích sạch sẽ, điều này khiến Tô Bân rất hài lòng…coi như được đền bù đi?

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 3”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 2


Chương 2: Ôn nhu học trưởng

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————-

Sau khi ra về, Tô Bân tham khảo trong sách [Hướng dẫn du học sinh] về thông tin B quốc, bao gồm cả mua Sim điện thoại ở đâu, ở đâu bán đồ ăn rẻ.

Kỳ thật việc làm cho cậu nôn nóng nhất chính là “Mất liên lạc” với Trần Tiểu Điềm, từng giây từng phút đối với Tô Bân đều dài giống như một năm!

“Cưng ơi…” Một giây sau, cậu liền điện thoại cho Trần Tiểu Điềm.

“Anh sao trễ như vậy mới gọi về? Hôm qua em thức chờ anh tới hơn hai giờ sáng.” Trần Tiểu Điềm lo lắng nói.

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 2”

[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 1


Chương 1: Xuất ngoại trao đổi

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

—————–

Tô Bân, hai mươi tuổi, sinh viên năm ba tại một trường đại học cấp tỉnh chuyên ngành tài chính; bởi sở hữu thành tích xuất sắc nên được đề cử đi học tại trường đại học M nổi tiếng ở B quốc, theo diện sinh viên trao đổi tự túc một năm.

Trước khi đi, một đám bạn ra sân bay đưa tiễn, có cả bạn gái của Tô Bân -Trần Tiểu Điềm.

Tô Bân ở cùng với Trần Tiểu Điềm gần bốn năm, trong thời gian này hai người chưa từng tách rời. Tới lúc phải chia xa, Tô Bân ôm bạn gái khóc đến quặn cả ruột gan: “Em. . . Anh. . . A ô ô. . . A. . .”

Continue reading “[Cách Vách Thẳng Nam] – Chương 1”