Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 99


Chương 99 – Hận Sinh 21 – 2

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Kim Lăng lại lén nhìn Ngụy Vô Tiện.

Bên cạnh Kim Lăng không có chó, Ngụy Vô Tiện mới thu hồi lại ba hồn bảy vía, đau đầu nói: “Ngươi đứa nhỏ này… Muộn như vậy rồi, một người một cẩu đến đây làm cái gì?”

Ngụy Vô Tiện lại không biết, sau khi hắn cùng Lam Vong Cơ ngồi thuyền rời khỏi Liên Hoa Ổ, Kim Lăng vẫn lén đi tìm hắn, mà đến bóng người cũng chẳng tìm được.

Cả vị cữu cữu Giang Trừng không biết phát điên cái gì, chạy đi khắp nơi bắt người rút kiếm một hồi, xong lại quay về chỉ vào mũi Kim Lăng mắng to, nói là do Kim Lăng nên Ngụy Vô Tiện mới có thể chạy, còn tung một chưởng quật ngã Kim Lăng xuống đất.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 99”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 98


Chương 98 – Hận Sinh 21

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Ngụy Vô Tiện dẫn theo Ôn Ninh thẳng tiến Quan Âm miếu.

Ban ngày hắn cùng Lam Vong Cơ đã thăm dò qua một lượt, tính toán buổi tối quay lại sẽ cẩn thận điều tra, phá giải trận pháp trong miếu xem đến cùng nó đang trấn áp thứ gì, có thể dùng để đối phó Kim Quang Dao được không.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 98”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 97


Chương 97 – Ngụ Mị 20 – 8

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Nhanh chóng bước vào phòng, trở tay đóng cửa lại, Ngụy Vô Tiện tựa người lên khung cửa, chờ tới khi nghe được tiếng đóng cửa không nặng không nhẹ của Lam Vong Cơ, mới giơ tay, tự tặng cho mình một bạt tai.

Hắn nặng nề ngồi xuống giường, vùi gương mặt nóng bừng của mình vào lòng bàn tay, chôn một lúc lâu mà nhiệt độ không hề giảm.

Mặt đã vậy, thân thể cũng không khác gì. Cầm ấm trà trên bàn giội đầy đầu đầy mặt, cũng không có tác dụng. Toàn thân hắn hiện tại đều là hương vị của Lam Vong Cơ.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 97”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 96


Chương 96 – Ngụ Mị 20 – 7

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Ngụy Vô Tiện rõ ràng nhớ là trước khi chuốc say Lam Vong Cơ, hắn đối với mấy lời bảo đảm như “Chỉ hỏi chứ không làm gì khác” căn bản là lừa mình dối người.

Lam Vong Cơ ngày thường luôn đoan chính, có quy tắc, sau khi uống say lại thích chạy lung tung, thích đánh người, làm xằng làm bậy, điều này chứng tỏ hành vi sau khi say rượu của y nằm ngoài tầm kiểm soát. Chính Ngụy Vô Tiện biết rõ điều này, lại còn thừa cơ lợi dụng, cố ý dẫn dụ kích thích, để y muốn làm gì thì làm.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 96”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 95


DkA4zJeU0AAfp9V

Chương 95 – Ngụ Mị 20 – 6

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Đêm nay bởi vì vô số hành động cợt nhả với Lam Vong Cơ, Ngụy Vô Tiện đã sớm quen với một Lam Vong Cơ “Nhẫn nhịn chịu đựng”. Lúc này đột nhiên lại bị ngăn chặn, Ngụy Vô Tiện nhất thời chưa kịp phản ứng. Lam Vong Cơ trầm giọng nói: “Đừng nhúc nhích.”

Khuôn mặt y tuấn nhã, trên lông mi còn vương bọt nước, biểu tình lạnh băng, mà ánh mắt lại nóng đến bỏng người.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 95”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 93


Chương 93 – Ngụ Mị 20 – 4

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

“…”

Ngụy Vô Tiện nói: “Nhả ra.”

Lam Vong Cơ ngẩng đầu, vẫn duy trì ánh mắt lạnh lùng, thân thể hơi nghiêng về phía trước, dùng sức đem ngón tay của Ngụy Vô Tiện cắn từ đốt thứ nhất xuống tới đốt thứ hai.

Ngụy Vô Tiện kêu: “Đau!”

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 93”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 92


Chương 92 – Ngụ Mị 20 – 3

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Ngụy Vô Tiện thở dài trong lòng, nghĩ: “So với việc có ẩn tình này ẩn tình nọ… hiện tại ta càng tò mò việc đoạn tụ có phải cũng lây được qua hiến xá hay không a!”

Nghĩ một lúc, mệt mỏi dồn nén trong mấy ngày liền ập tới, Ngụy Vô Tiện xoa xoa huyệt thái dương. Lam Vong Cơ nói: “Ngươi nghỉ ngơi đi.”

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 92”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 91


1533532494368dd817ba331

Chương 91: Ngụ Mị 20 – 2

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Ngụy Vô Tiện điên cuồng hái một mạch, lòng tham không đáy chất hết lên đò, đến nỗi chẳng còn chỗ đặt chân. Ba người ngồi bên trong đống đài sen xanh biếc, xé bỏ vỏ sen bên ngoài, lộ ra hạt sen thanh thanh nộn nộn, ẩn trong đám xơ cọ rối mù. Từng hạt từng hạt bị lột vỏ, hạt sen bên trong trắng nõn, vừa ngọt vừa ngon, tâm sen xanh nhạt, không hề đắng một chút nào.

Ôn Ninh ngồi ở mũi thuyền không ngừng bóc sen, Lam Vong Cơ tự mình lột lấy hai hạt ăn xong rồi thôi, thấy Ôn Ninh đưa cho y một nắm sen đã lột sạch sẽ, y lắc đầu,  Ôn Ninh lại đưa cho Ngụy Vô Tiện. Ngụy Vô Tiện xử lý xong xuôi cả cái thuyền sen, tiếp tục ngồi xuôi dòng thêm hai canh giờ, mới tới được bến đò của Vân Bình thành.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 91”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 115


Chương 115 – Phiên ngoại 1: Gia Yến (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————————–

Mặc dù nói như vậy, nhưng đến tối khuya hai người cũng không có cơ hội để “Thử xem”. Bởi vì trước hết Lam Vong Cơ phải đi gặp Lam Hi Thần bế quan đã lâu, xúc tất trường đàm*.

(*Xúc tất trường đàm: Kề đầu gối, nói chuyện lâu)

Ngụy Vô Tiện gần đây có một thói quen kỳ quái, hắn thích đè lên người Lam Vong Cơ mà ngủ. Vô luận là nằm chồng lên người Lam Vong Cơ, hay là áp lên ngực Lam Vong Cơ mặt đối mặt, tóm lại nếu không có người này làm đệm, hắn liền ngủ không được.

Lục tung cái tĩnh thất của Lam Vong Cơ lên, Ngụy Vô Tiện tìm được không ít đồ vật.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 115”

Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 114


Chương 114 – Phiên ngoại 1: Gia Yến (1)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————————–

Lam Vong Cơ nói với Ngụy Vô Tiện: “Đợi ta.”

Ngụy Vô Tiện: “Hay là ta cùng vào với ngươi?”

Lam Vong Cơ lắc đầu: “Ngươi vào, hắn sẽ càng tức giận.”

Ngụy Vô Tiện ngẫm lại, Lam Khải Nhân lần nào nhìn thấy hắn cũng giống như lên cơn đau tim, bộ dạng đuốc tàn trong gió, tức giận thở hồng hộc. Thôi thì thông cảm, để hắn mắt không thấy tâm không phiền vậy.

Continue reading “Ma Đạo Tổ Sư [Bản Chỉnh Sửa] – Chương 114”