Triều Lạc Nham Tây – Chương 32


Chương 32: Đến tột cùng (1)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Chỉ cần em muốn, chỉ cần tôi có.

——————————————–

Hứa Ngôn Tịch yếu ớt tỉnh lại trong lòng Lôi Khiếu, bốn phía tối om, chỉ thấy trên đỉnh đầu có ánh đỏ loé lên xuyên qua làn khói nhẹ âm thầm, trong không khí trộn lẫn hương xì gà quen thuộc.

Hứa Ngôn Tịch khẽ mở mắt, toàn thân lại không còn chút sức lực nào. Bởi vì bóng tối ngăn cản tầm nhìn, nên Hứa Ngôn Tịch chỉ có thể dựa vào ánh đỏ kia mới thấy được hình dáng mơ hồ của Lôi Khiếu.

Tay Lôi Khiếu vẫn đang đặt trên eo Hứa Ngôn Tịch, nhận ra Hứa Ngôn Tịch khẽ động, giọng nói trầm thấp của Lôi Khiếu vang lên: “Ngày mai tôi đưa em tới Hawaii giải sầu một chút.”

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 32”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 31


Chương 31: Tan biến (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Nhìn y tá chầm chậm kéo tấm vải trắng trùm trên thi thể xuống, gương mặt đã cứng ngắc của mẹ Hứa dần lộ ra.

Dường như lúc này, Lôi Khiếu có một loại ảo giác rằng cơ thể của Hứa Ngôn Tịch bắt đầu đóng băng rồi vỡ nát thành từng mảnh. Vậy mà, Hứa Ngôn Tịch lại chỉ bình tĩnh đứng đó, lẳng lặng nhìn người đã không còn hơi ấm trên giường bệnh. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 31”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 30


Chương 30: Tan biến (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

“Đáng sợ sao?” Lôi Khiếu cầm bút trong tay nhẹ ngàng gõ lên mặt bàn.

“Cậu đã bao giờ nghe câu “Bỉ chi thạch tín, nhữ chi mật đường*” chưa, đối với hắn đúng là có chút tàn nhẫn, nhưng ngược lại đối với cậu thì sao?”

(*Bỉ chi thạch tín, nhữ chi mật đường: Đối với người là thạch tín nhưng đối với ta lại là mật đường)

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 30”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 29


Chương 29: Tan biến (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

———–

Hứa Ngôn Tịch vốn cho rằng sau khi ngủ dậy thì có thể đem hành động hoang đường đêm qua của Lôi Khiếu ném ra sau đầu, cho tới khi nhìn thấy tờ giấy đính ở cửa phòng, đầu óc mãi mới tỉnh táo được một chút lại bị làm cho rối tung lên.

[Cho cậu mấy ngày chuẩn bị tinh thần.]

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 29”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 28


Chương 28: Tan biến (1)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

Càng nắm chắc tất cả thì càng khiến chúng mất đi nhanh hơn.

————–

Buổi chiều vừa tan làm, Lôi Khiếu đã đúng giờ xuất hiện tại văn phòng của Hứa Ngôn Tịch.

Hứa Ngôn Tịch từ trong đống văn kiện ngẩng đầu lên, không kìm được ai oán: “Quả nhiên là ông chủ, hoàn toàn không cần cân nhắc vấn đề tăng ca”.

Nếu như tối nay phải ăn cơm cùng Lôi Khiếu, vậy công việc hôm nay không thể hoàn thành, đành dồn sang ngày mai, cũng không biết phải tăng ca đến bao giờ.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 28”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 27


Chương 27: Hỗn loạn (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

—–

Ngày hôm sau, Hứa Ngôn Tịch tỉnh lại, phát hiện trong phòng ngủ lớn không có một ai. Cậu vén chăn lên dịch qua mép giường, chân vừa chạm đất, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa.

Hứa Ngôn Tịch nhíu mày, đáp một tiếng, người phục vụ lập tức bưng vào bữa sáng thích hợp cho người có bệnh đau dạ dày.

“Hứa tiên sinh, lão gia đã dặn, sau khi cậu ăn sáng rồi uống thuốc, có thể tuỳ thời rời đi.”

Hứa Ngôn Tịch đối với thiện ý của người ở Từ gia có chút ngạc nhiên, nhưng mặt vẫn không đổi sắc đi vào phòng tắm sơ tẩy qua loa.

Hứa Ngôn Tịch táp nước lên mặt vài cái, ngẩng đầu nhìn bộ dạng của mình trong gương, chân mày càng nhíu chặt.

Mấy dấu hôn mà Từ Hiển Đông lưu lại trên cổ Hứa Ngôn Tịch hôm qua, hôm nay vẫn còn in hằn ở trên làn da trắng, chói mắt đến kịch liệt.

Hứa Ngôn Tịch giật xuống khăn mặt treo bên cạnh, lau mặt rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Tiếp nhận bát cháo từ người phục vụ, Hứa Ngôn Tịch nuốt vài ngụm nhỏ, ngẩng đầu lên nói với người trước mắt: “Giúp tôi gửi lời cảm ơn tới Từ tiên sinh.”

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 27”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 26


Chương 26: Hỗn loạn (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

—–

Mặc dù đang ở trên địa bàn của Đông Đường nhưng dù sao Từ Hiển Đông cũng là một nhân vật hiển hách ở Hồng Kông, cảnh tượng như vậy chẳng đủ làm cho Từ Hiển Đông bận tâm, hơn nữa trên tay hắn còn có quân bài Hứa Ngôn Tịch này.

Lực tay của Từ Hiển Đông càng thêm mạnh, huyệt thái dương của Hứa Ngôn Tịch cũng bị họng súng đè cho phát đau.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 26”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 25


Chương 25: Hỗn loạn (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

—–

Từ sau khi Lôi Uy bị Lôi Khiếu đuổi ra nước ngoài, đám thủ hạ canh giữ mấy tràng tử* của Lôi Uy lâm vào trạng thái như rắn mất đầu.

(*Tràng tử: khu vực, khu bãi, trường hợp này có thể hiểu như mấy nhà hàng bar sàn được quản lý ấy)

Hứa Ngôn Tịch biết giao tình của mình cùng Lôi Uy không tệ, cho nên lúc Lôi Uy không có ở đây, Hứa Ngôn Tịch cảm thấy mình vẫn nên giúp Lôi Uy quản lý mấy khu vực vốn thuộc về hắn.

Cậu đáp ứng lời đề nghị từ phía đám thủ hạ của Lôi Uy, tạm thời đảm nhiệm vị trí đứng đầu.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 25”