Triều Lạc Nham Tây – Chương 53


Chương 53: Phá vỡ (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Ngay tại thời điểm Hứa Ngôn Tịch còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng về mối quan hệ của mình và Lôi Khiếu, Đông Đường đã lại phải đối mặt với một nguy cơ vô cùng to lớn khác.

Nguy cơ lần này hoàn toàn không giống với những lần trước đó. Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 53”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 52


Chương 52: Phá vỡ (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Thân thể kịch liệt quấn lấy nhau, Hứa Ngôn Tịch không thể kháng cự được Lôi Khiếu, cho dù dùng sức hay dùng lực.

Sau khi thoả mãn đối phương, làn da toàn thân Hứa Ngôn Tịch vẫn như cũ, đỏ ửng đến mê người .

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 52”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 50


Chương 50: Không phải điều em muốn (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Nhìn thấy Lý Uyển Lộ mặc đồ ngủ trước mặt, Hứa Ngôn Tịch đẩy kính mắt.

“Xin lỗi quấy rầy. Có thể cùng tôi uống một chút không?”

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 50”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 49


Chương 49: Không phải điều em muốn (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Tin tức Hứa Ngôn Tịch bị thiên kim tiểu thư của Hồng Kông Lý thị điên cuồng theo đuổi nhanh chóng loan ra khắp trên dưới Đông Đường. Vài nhóm chat nội bộ trong tập đoàn còn đăng lên ảnh chụp “có vẻ” thân mật của Hứa Ngôn Tịch cùng Lý Uyển Lộ, mà không hiểu vì sao, sau đó mấy bức ảnh này đều bị gỡ xuống.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 49”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 48


Chương 48: Không phải điều em muốn (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Hứa Ngôn Tịch dẫn theo Lý Uyển Lộ đi đường vòng, tiến về phía xe của mình. Xe của Hứa Ngôn Tịch có kính chống đạn, nếu như có thể đi vào trong xe, ít nhất sẽ an toàn hơn rất nhiều.

Cố gắng hạn chế phát ra tiếng động, Hứa Ngôn Tịch thừa dịp đối phương chưa định vị chuẩn xác, nhanh chóng tiến lên mở cửa cho Lý Uyển Lộ lên xe. Vừa đóng cửa xe, lập tức cảm giác được thân xe bị đạn tấn công.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 48”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 47


Chương 47: Không phải điều em muốn (1)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Hoặc là yêu em, hoặc vĩnh viễn không yêu.

—————————————-

Sau khi Lôi Uy rời khỏi, Hứa Ngôn Tịch cảm thấy mất hết khẩu vị, cơm tối cũng không muốn ăn, cả thể xác và tinh thần đều cảm thấy mệt mỏi, dứt khoát chui vào chăn ngủ.

Cũng không biết nằm bao lâu, Hứa Ngôn Tịch bỗng nhiên bị tiếng động trong phòng đánh thức, mở mắt ra, nhìn thấy trong ánh sáng lờ mờ, Lôi Khiếu đang quay lưng về phía cậu, cởi áo khoác.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 47”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 46


Chương 46: Sở Cầu (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Lôi Uy từ hôm ngoài ý muốn bắt gặp “Gian Tình” của Hứa Ngôn Tịch và Lôi Khiếu, đã mấy ngày rồi chưa thấy xuất hiện.

Lôi Khiếu phái người đến căn hộ của Lôi Uy để tìm hắn, lại chỉ thấy cửa khoá chặt, kiểm tra video an ninh của khu nhà cho thấy Lôi Uy chưa từng trở về.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 46”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 45


Chương 45: Sở Cầu (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Tâm tình của Lôi Khiếu gần đây rất tốt, bởi vì viện kiểm sát đã chính thức khởi tố Từ Hiển Đông, mặc dù Liên Thăng đã tới bảo lãnh tại ngoại cho Từ Hiển Đông, nhưng còn phải mất rất nhiều thời gian để tìm kẻ gánh tội thay hắn nữa.

Giá trị cổ phiếu của tập đoàn Liên Thăng cũng theo đó mà xuống dốc, đương nhiên, thả ra tin tức cơ mật này cho báo chí chắc chắn là Đông Đường.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 45”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 44


Chương 44: Sở Cầu (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

“Khiếu ca, tới đây bao giờ chưa?”. Hứa Ngôn Tịch cười hỏi.

“Chưa, có thời gian đều dùng để luyện súng luyện dao, chưa tới trình độ nhàn rỗi như vậy.”

Lôi Khiếu trả lời vô cùng phối hợp với Hứa Ngôn Tịch, nói một hồi lại nói tới chuyện: “Lôi Uy tiểu tử kia, lúc tán gái thường xuyên tới đây.”

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 44”

Triều Lạc Nham Tây – Chương 43


Chương 43: Sở Cầu (1)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

(Cảnh báo: Chương này có nội dung hường phấn quá đà)

————

Không nhìn thấy tuyết mùa đông, chúng ta coi nó là mùa xuân có được không?

—————————–

Ngủ đến nửa đêm, Hứa Ngôn Tịch chậm rãi tỉnh lại.

Cảm thấy khát nước, Hứa Ngôn Tịch trở mình, theo thói quen vươn tay qua tủ đầu giường tìm ly nước.

Continue reading “Triều Lạc Nham Tây – Chương 43”