Vô Hạn Du Hí – Chương 7


Chương 7: Sao băng tận thế (6)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——-

Đối với đám Dị Hình này, dùng biện pháp “Chặn đường” chỉ sợ không cản được bao lâu. Bọn họ một đường trượt xuống, thẳng đến khi hai chân vững chãi đặt lên mặt đất mới thở dài nhẹ nhõm. Sơ Lâu Toa đáp đất đầu tiên đem cửa gỡ ra, phát hiện tầng hầm để xe giờ đây cũng đã thành một mảnh hỗn độn. Dị Hình từ trên trời rơi xuống, có không ít con một đường xuyên thẳng tới tầng áp chót này. Chẳng qua người dưới này quá ít nên bọn chúng mới không lưu lại, đa phần lên trên mặt đất rồi.

Continue reading “Vô Hạn Du Hí – Chương 7”

Vô Hạn Du Hí – Chương 6


Chương 6: Sao băng tận thế (5)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——-

“Chỉ cần một con là được.” Lâm Tây Uyên nói.

Trương Tông Thụy nhíu mày: “Anh muốn thứ này làm gì?” Không phải lại gặp một tên cuồng thái nào đấy chứ? Lúc này còn muốn thứ quỷ này?

“Tôi làm việc ở Viện nghiên cứu 320” Lâm Tây Uyên nói ngắn gọn: “Chúng tôi chuyên nghiên cứu sinh vật biến dị, loại này viện chúng tôi chưa gặp qua bao giờ.” Rõ ràng vừa rồi còn tỏ ra sợ hãi, giờ nói chuyện này lại thấy đôi mắt của Lâm Tây Uyên trong bóng tối có vẻ phá lệ sáng ngời.

Thời Sở cùng Trương Tông Thụy nhìn nhau.

Continue reading “Vô Hạn Du Hí – Chương 6”

Vô Hạn Du Hí – Chương 5


Chương 5: Sao băng tận thế (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——————-

Trương Tông Thụy liếc nhìn Thời Sở một cái, tuy rằng cậu ta hiện tại không có cách xử lý Dị Hình, nhưng Dị Hình ngược lại cũng không làm gì được, liền thấy an tâm hơn chút, lớn tiếng hô: “Đều lên sân thượng, đừng loạn!”

Lúc này có bảo đám người đừng loạn cũng không được; tiếng hét, tiếng chửi xen lẫn tiếng kêu khóc, đám phía trước ùa ra sân, phám phía sau xô đẩy giẫm đạp.

Continue reading “Vô Hạn Du Hí – Chương 5”

Vô Hạn Du Hí – Chương 4


Chương 4: Sao băng tận thế (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——-

Dựa vào nhĩ lực (khả năng nghe) của Thời Sở, có thể nghe thấy đủ mọi loại kêu gào thảm thiết do hỗn loạn mang đến, không còn thời gian để do dự, lập tức lựa chọn bốn tiểu đồng đội.

Continue reading “Vô Hạn Du Hí – Chương 4”

Vô Hạn Du Hí – Chương 3


48ec84d341004078e5a66565d16e7ec0Chương 3: Sao băng tận thế (2)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——-

Hai người ngồi trong rạp chiếu phim tối om, Thời Sở mới cảm thấy loại cảm giác lúng túng kia giảm xuống một tẹo, bọn họ cũng không phải kiểu “sau chia tay vẫn làm bạn nhé”, ngược lại, là chia tay xong thì bạn bè cũng đừng hòng.

Bộ phim đang chiếu trên màn hình Thời Sở chưa từng xem, thể loại phim hành động, em gái mang kính 3D ngồi bên cứ chốc chốc lại kinh hô, hiển nhiên xem đến nhập tâm.

“… Cậu cũng đổi [Gói tiện lợi] rồi sao?”

“Ừ.”

Continue reading “Vô Hạn Du Hí – Chương 3”

Vô Hạn Du Hí – Chương 2


jt6ji0l5j19s8lhv0qtm

Chương 2: Sao băng tận thế

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——-

Thời Sở bước xuống bể bơi nhìn thực ưu nhã, không giống như Tề Kiến Quốc nhảy vào bể phát ra tiếng “Ào ào”.

Nếu Thời Sở tới tập luyện, Tề Kiến Quốc buổi chiều dù sao cũng không có lớp, đơn giản bám đuôi, tranh thủ tới ngắm mấy cô em mặc đồ bơi xinh đẹp.

Continue reading “Vô Hạn Du Hí – Chương 2”

Vô Hạn Du Hí – Chương 1


Chương 1: Khởi đầu mới

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

——-

Mây đen áp tới muốn phá thành.

Kỵ binh dị tộc vây quanh thành, binh lính phía trên tường thành ai nấy mặt đen như đít nồi, kẹt trong tình trạng cô lập vô viên (trơ trọi không ai giúp), thực lực hai bên chênh lệch to lớn, tình huống này đích xác là cấp cho bọn họ cái án tử.

May mà, đây cũng không phải thời gian không gian lịch sử chân thực, ở trên tường thành còn đứng một đám nam nữ chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh xung quanh, bọn họ đa phần mặc trường bào sạch sẽ, thậm chí số lượng nữ nhân không ít, thân mang váy áo phiêu dật mỹ lệ. Nếu đây là phim lịch sử, chỉ sợ sớm đã không ra thể thống gì, nhưng đổi thành phim võ hiệp, nhìn có vẻ bình thường hơn.

Continue reading “Vô Hạn Du Hí – Chương 1”