Triều Lạc Nham Tây – Chương 31


Chương 31: Tan biến (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Nhìn y tá chầm chậm kéo tấm vải trắng trùm trên thi thể xuống, gương mặt đã cứng ngắc của mẹ Hứa dần lộ ra.

Dường như lúc này, Lôi Khiếu có một loại ảo giác rằng cơ thể của Hứa Ngôn Tịch bắt đầu đóng băng rồi vỡ nát thành từng mảnh. Vậy mà, Hứa Ngôn Tịch lại chỉ bình tĩnh đứng đó, lẳng lặng nhìn người đã không còn hơi ấm trên giường bệnh.

Thật ra ngay từ lúc nhận được tin tức từ Lôi Khiếu, Hứa Ngôn Tịch đã biết mẹ Hứa lành ít dữ nhiều. Vì không muốn Hứa Ngôn Tịch kích động, Lôi Khiếu đã khéo léo nói thành bệnh tình nguy kịch, giấu đi sự thật.

Nhẹ gật đầu ra hiệu để y tá đắp lại vải trắng lên thi thể, Lôi Khiếu hỏi: “Chuyện hậu sự cậu định thế nào?”

Hứa Ngôn Tịch ngẩng đầu, con ngươi đen láy phản chiếu khuôn mặt lo lắng của Lôi Khiếu.

“Tôi muốn tìm cho bà một nghĩa trang công cộng tại đây. Bà lúc trước cũng đã nói mình thích nơi này, trong nước chỉ toàn hồi ức thương tâm nên tôi sẽ không để bà về đó.”

“Được.” Lôi Khiếu gật đầu, gọi điện phân phó một hồi.

“Nếu như không trụ được, để tôi giúp cậu lo liệu.”

“Ừm…” Hứa Ngôn Tịch đáp lại một tiếng, không nói thêm gì nữa.

Hiệu suất làm việc của Lôi Khiếu rất nhanh, sắp xếp được một nơi chôn cất an tĩnh, ưu nhã để mẹ Hứa an nghỉ.

Mẹ Hứa vốn chỉ có một người thân duy nhất là Hứa Ngôn Tịch, mặc dù nhân viên điều dưỡng chăm sóc bà tại viện dưỡng lão cũng tới tham gia tang lễ, nhưng toàn bộ quá trình vẫn hiu quạnh đến đáng thương.

Thời điểm hạ táng, Hứa Ngôn Tịch không khóc, chỉ yên lặng nhìn quan tài bị từng lớp, từng lớp đất lấp xuống. Lôi Khiếu cau mày nhìn Hứa Ngôn Tịch, cảm thấy vô cùng không thích hợp. Lôi Khiếu biết việc mất đi người thân rất đau xót, nhưng Hứa Ngôn Tịch từ chối bước ra từ trong hư ảo để đối mặt với hiện thực.

Lúc trở lại khách sạn đã quá nửa đêm, Hứa Ngôn Tịch lập tức bắt đầu thu xếp hành lý.

“Cậu đang làm gì?” Lôi Khiếu hỏi.

“Thu dọn đồ đạc trở về, Đông Đường còn rất nhiều chuyện cần tôi giải quyết.”

Lôi Khiếu giữ lấy tay Hứa Ngôn Tịch.

“Hứa Ngôn Tịch, nhìn tôi!”

Hứa Ngôn Tịch hất tay Lôi Khiếu ra, làm như không nghe thấy tiếp tục cúi đầu thu dọn đồ đạc.

“Tôi nói cậu nhìn tôi!” Lôi Khiếu thô bạo nắm lấy cằm Hứa Ngôn Tịch. “Nghe tôi nói, nghe cho rõ đây!”

“Mẹ của cậu, ĐÃ MẤT RỒI! Hiểu không? Bà đã đi rồi.”

Hứa Ngôn Tịch đẩy mạnh Lôi Khiếu, cực kỳ phẫn nộ: “Tôi không hiểu anh đang nói gì!”

“Buổi sáng hôm nay, bà đã được hạ táng rồi! Bà không phải đang đi nghỉ, nếu có thì cũng là đi tới thiên đường, cậu phải đối mặt với hiện thực.”

“Không thể nào!” Hứa Ngôn Tịch run rẩy nói. “Chỉ là hôm qua tôi gặp phải một cơn ác mộng rất dài mà thôi.”

Lôi Khiếu bỗng nhiên đập rớt đồ đạc trong tay Hứa Ngôn Tịch, kéo cổ áo cậu lôi vào phòng tắm.

Hứa Ngôn Tịch lảo đảo bị Lôi Khiếu kéo đi, trên đường đụng phải rất nhiều thứ.

Cậu bị đối phương ấn vào bồn tắm rồi lấy vòi sen, mở nước lạnh dội thẳng xuống đầu.

“Đây cũng là mơ à? Khốn kiếp! Hứa Ngôn Tịch, đừng có tự lừa mình dối người nữa!”

“Khụ khụ…”

Đột nhiên bị tia nước mạnh xông thẳng vào miệng mũi, Hứa Ngôn Tịch lập tức ho khan kịch liệt.

“Không phải, Lôi Khiếu, con mẹ nó anh nói bậy! Nói bậy!!!”

Nước rất nhanh dâng đầy bồn tắm, Lôi Khiếu tàn nhẫn, dứt khoát nhấn đầu Hứa Ngôn Tịch xuống mặt nước lạnh băng. Hứa Ngôn Tịch điên cuồng giãy dụa, làm bọt nước bắn tung toé ra ngoài.

Lôi Khiếu nắm tóc Hứa Ngôn Tịch, nhấc cả người cậu lên. Nước từ mũi từ miệng của Hứa Ngôn Tịch chảy ra, sắc mặt tái nhợt đến dọa người.

Hứa Ngôn Tịch ngơ ngác nhìn bóng đèn trên trần nhà, ánh đèn chói mắt khiến cho cậu có chút mờ mịt. Tay Hứa Ngôn Tịch mò mẫm về phía sau, không biết bắt được vật gì, bỗng nhiên đánh về phía Lôi Khiếu.

Máu tươi từ trán Lôi Khiếu chảy xuống, Hứa Ngôn Tịch thả vòi sen trong tay, nước từ vòi phun lên làm ướt đẫm cả hai người.

Dường như ý thức được mình vừa làm chuyện gì, toàn thân Hứa Ngôn Tịch bỗng nhiên mất hết sức lực, đầu gối mềm nhũn ngã xuống sàn nhà.

Lôi Khiếu ôm lấy Hứa Ngôn Tịch, mạnh mẽ hôn lên môi cậu.

Tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể xa lạ khiến cho Hứa Ngôn Tịch run rẩy, nước hoà quyện cùng máu tươi xông thẳng vào môi lưỡi đang giao triền. Hứa Ngôn Tịch bị Lôi Khiếu cạy mở hàm răng, điên cuồng cắn mút.

Mãi lúc sau Lôi Khiếu mới buông ra, Hứa Ngôn Tịch yếu ớt nói:

“Làm sao bây giờ? Tôi cũng không muốn tự lừa mình dối người, nhưng mà… Nhưng mà tôi sống trên đời này còn ý nghĩa gì nữa. Người duy nhất cần tôi trên đời này, đã…đã…”

“Nghe này, Hứa Ngôn Tịch.” Lôi Khiếu xoay mặt Hứa Ngôn Tịch lại. “Từ nay về sau, tôi sẽ là người đó. Cậu phải sống, dù là mẹ cậu hay là tôi, đều hy vọng cậu có thể sống tốt.”

Hứa Ngôn Tịch cười nhạo một tiếng, đẩy Lôi Khiếu ra.

“Anh…”. Hứa Ngôn Tịch chỉ tay vào Lôi Khiếu. “Anh là cái thá gì, dựa vào cái gì, dựa vào cái gì thay thế bà…”

Lôi Khiếu nhìn vào đôi mắt ngập tràn xót xa của Hứa Ngôn Tịch: “Dựa vào việc, em thích tôi.”

Tại thời điểm Lôi Khiếu nói ra câu này, thời gian như ngừng lại. Hứa Ngôn Tịch không tin nổi nhìn người trước mắt, một lúc lâu sau mới cười thật lớn, cười đến ruột gan đau quặn, cười đến hít thở không thông.

Lôi Khiếu hoàn toàn không quan tâm tới sự điên khùng của Hứa Ngôn Tịch, đợi cậu cười xong mới nói: “Tôi đã sớm nhận ra từ rất lâu rồi, từ ánh mắt của em khi thấy tôi cùng với Lam Khánh, từ lúc hai người chúng ta ở bên bờ biển, từ nhất cử nhất động che giấu một cách vô cùng hoàn hảo của em.”

“Lúc đầu tôi muốn để em tự do thêm mấy năm nữa, nhưng mà lại có một Từ Hiển Đông xuất hiện làm rối loạn dự định của tôi.”

“Bởi vì hắn, cho nên em thắng rồi. Em khiến tôi phải thỏa hiệp trước, em khiến tôi phải thổ lộ trước, rất đặc sắc, phải không?”

“Em thật sự quá thông minh.” Lôi Khiếu lạnh lùng nhìn người trước mắt. “Em đem tất cả mọi người nắm chắc trong tay. Ai cũng nghĩ là tôi hoặc Từ Hiển Đông mới là người làm chủ cuộc chơi, nhưng thật ra, hết thảy đều do em khống chế. Nói khó nghe một chút, Từ Hiển Đông cũng chỉ là một quân cờ trong tay em mà thôi, phải không?”

“Mẹ em đã mất, vậy thì về sau, ý nghĩa cuộc sống của em hãy để tôi mang đến cho em.”

“Để tôi thay bà, yêu em, bảo vệ em.”

Lôi Khiếu nhích lại hai bước, đứng trước mặt Hứa Ngôn Tịch: “Cho nên hiện tại, em hãy khóc đi.”

Hứa Ngôn Tịch trừng mắt nhìn người đàn ông ngông cuồng tự đại trước mặt, hận không thể hóa ra một bộ răng nanh cắn xé hắn thành từng mảnh.

“Khóc đi có được không?”

Lôi Khiếu hỏi lại lần nữa, đưa bàn tay ấm áp vuốt ve gương mặt lạnh băng của Hứa Ngôn Tịch.

Trầm mặc một lúc lâu, Hứa Ngôn Tịch chợt bộc phát, nắm lấy cổ áo Lôi Khiếu, hung hăng hôn lên môi đối phương.

Lôi Khiếu một tay chống lên bức tường sau lưng Hứa Ngôn Tịch, một tay đỡ lấy gáy Hứa Ngôn Tịch.

Hứa Ngôn Tịch hiển nhiên đã mất đi tất cả lý trí, điên cuồng giật mở quần áo của Lôi Khiếu.

Ôm dã thú phát cuồng vào lòng, Lôi Khiếu bế Hứa Ngôn Tịch ra khỏi phòng tắm, trực tiếp ném lên giường. Nhanh chóng trút bỏ hết quần áo trên người, Lôi Khiếu hôn liếm mỗi một tấc da thịt trên cơ thể Hứa Ngôn Tịch.

Không có quá nhiều dạo đầu, cũng không có bôi trơn khuếch trương, Lôi Khiếu thô bạo tiến vào. Thật ra, toàn bộ quá trình đối với Lôi Khiếu cũng coi như một loại tra tấn, sự vội vã cùng đường vào khô khốc làm cho hắn đi vào vô cùng khó khăn. Nhưng Hứa Ngôn Tịch tại thời khắc này cũng không cần an ủi, điều duy nhất cậu cần lúc này là sự đau đớn, thậm chí là cả máu tươi.

Ngay lúc Lôi Khiếu tiến vào, Hứa Ngôn Tịch bỗng nhiên ngẩng đầu gào khóc. “Mẹ ….Mẹ…”

Cắn răng một cái, Lôi Khiếu trở nên hung bạo, điên cuồng đưa đẩy.

Máu tươi chảy ra thay chất bôi trơn. Lôi Khiếu đẩy nhanh tốc độ. Hứa Ngôn Tịch lưu lại trên lưng Lôi Khiếu không biết bao nhiêu vết cào đến rách da rách thịt. Dù cho có đau đớn muốn ngất, Hứa Ngôn Tịch vẫn ôm chặt lấy đối phương, muốn bám víu vào chiếc phao cứu sinh duy nhất cứu rỗi cuộc đời cậu.

Đến khi tất cả kết thúc, Hứa Ngôn Tịch ngất lịm, sắc mặt Lôi Khiếu cũng nửa xanh nửa trắng. Giường lớn nhuộm đầy vết tích giao hoan, máu, thể dịch, và cả nước mắt của Hứa Ngôn Tịch.

Không hề sung sướng hay vui vẻ, chỉ có tự trừng phạt và ngược đãi bản thân. Lôi Khiếu thay Hứa Ngôn Tịch hoàn thành, cũng vì ngăn cản Hứa Ngôn Tịch tự mình hại mình, chính Lôi Khiếu cũng bị thương không nhẹ. Rời khỏi cơ thể Hứa Ngôn Tịch, Lôi Khiếu cảm thấy chóng mặt, suýt nữa không trụ nổi.

Lôi Khiếu khẽ trở mình trên giường, kéo Hứa Ngôn Tịch đã bất tỉnh vào lòng, vết thương do Hứa Ngôn Tịch tạo ra chằng chịt trên lưng khiến cho hắn đau đến nhe răng nhếch miệng. Hắn gọi điện cho bác sĩ tới xử lý vết thương của Hứa Ngôn Tịch, xong xuôi mới ôm cậu ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau tỉnh lại, mắt Hứa Ngôn Tịch sưng tới nỗi mở không được. Lôi Khiếu phải lấy đá đắp lên mới giúp đôi mắt cậu bớt sưng. Hứa Ngôn Tịch khó khăn mở mắt, khóe mắt lại tràn đầy tơ máu.

Đo nhiệt độ cơ thể Hứa Ngôn Tịch thấy cậu đã hạ sốt, Lôi Khiếu muốn đút cho cậu một chút cháo loãng, nhưng cậu lại chật vật chống người dậy, nói với Lôi Khiếu mình muốn tới mộ thăm mẹ.

Lôi Khiếu không nói gì, dùng áo khoác của mình bao lấy Hứa Ngôn Tịch, ôm vào xe.

Bia mộ màu xám, mẹ Hứa trong di ảnh cười đến xán lạn. Ảnh này được chụp trong viện dưỡng lão ở Mỹ, hiển nhiên là lúc gần kề sinh tử. Thời gian ấy đối với bà thực nhẹ nhàng mãn nguyện, có lẽ tiếc nuối duy nhất là không thể nhìn thấy con trai lần cuối cùng.

Hứa Ngôn Tịch đã không còn sức để đứng, cậu quỳ trên mặt đất. Lôi Khiếu thở dài, quỳ xuống bên cạnh Hứa Ngôn Tịch.

Hứa Ngôn Tịch không nhìn đối phương, chỉ một mực nhìn di ảnh của mẹ, khẽ nói: “Anh không cần làm như vậy, chuyện này không liên quan đến anh.”

Lôi Khiếu cũng không nhìn Hứa Ngôn Tịch, lạnh lùng nói: “Đừng can thiệp vào chuyện của tôi.”

Hứa Ngôn Tịch không nói thêm gì nữa, tiếp tục trầm mặc, nhưng nước mắt lại bởi vì lời nói của Lôi Khiếu mà tuôn trào.

Sắc trời âm u, sấm chớp đùng đoàng, mưa to không ngừng trút xuống, cuốn trôi cả nước mắt trên mặt.

Không biết từ lúc nào, tay Hứa Ngôn Tịch đã bị Lôi Khiếu cầm thật chặt. Hai người cứ duy trì tư thế như vậy, đến khi Hứa Ngôn Tịch rốt cuộc không chịu nổi mà ngã xuống, Lôi Khiếu mới vịn đầu gối tê rần đứng lên.

Lấy tay gạt đi nước mưa trên mặt, Lôi Khiếu kéo một tay Hứa Ngôn Tịch vòng qua cổ mình, bế cậu lên.

Nhìn bia mộ giống như cũng đang khóc, Lôi Khiếu nói: “Mẹ, giao Hứa Ngôn Tịch cho con, xin hãy yên tâm.” Dứt lời, liền quay người rời đi, không hề ngoảnh đầu nhìn lại.

Chương trướcChương sau

6 thoughts on “Triều Lạc Nham Tây – Chương 31

  1. Tiểu Tịch đáng thương *hic*
    Lúc trước đọc tới đây từng nghĩ có lẽ Lôi Khiếu sẽ yêu thương chăm sóc Tiểu Tịch như đã hứa, ai dè đâu *đau tim*
    Mừng chương mới, hiệu suất của nàng rất nhanh, ta vui lắm nàng ạ ^^

    Like

      1. Đông ca nếu tới sớm 1 bước hoặc tác giả cho 2 công như Khách điếm lão bản thì tốt biết mấy nàng ha.
        Tới đoạn Đông ca nói chia tài sản lúc đó ta rất muốn nhảy vào nói Tiểu Tịch ở cạnh Đông ca luôn đi, đừng trở về với Lôi Khiếu nữa *hic*

        Like

Leave a reply to Meo Meo Lười Sưởi Nắng Cancel reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.