Triều Lạc Nham Tây – Chương 42


Chương 42: May mắn (4)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Không ai thích lúc vừa tỉnh ngủ đã bị súng dí vào đầu, Từ Hiển Đông ở điểm này đúng là lần đầu tiên có trải nghiệm sâu sắc.

Khi Từ Hiển Đông phát hiện ngoài cửa có tiếng bước chân tán loạn cùng tiếng chìa khoá cắm vào, hắn lập tức tỉnh ngủ, phản ứng đầu tiên chính là mở tủ đầu giường lấy súng.

Nhưng người đến tốc độ hành động hiển nhiên nhanh hơn hắn, trước khi bị súng khống chế, ngón tay Từ Hiển Đông kỳ thật đã chạm đến thân súng, có điều nhìn mấy tên đại hán vạm vỡ trước mắt, hắn biết cho dù có lấy được súng cũng sẽ không làm được gì.

Thời điểm căn phòng bị người lạ xâm nhập, Từ Hiển Đông theo bản năng phủ chăn lên người Hứa Ngôn Tịch đem cậu bảo hộ ở sau lưng. Có thể đột phá vòng vây phòng vệ của Từ trạch, khống chế toàn bộ thế cục, tuyệt đối không phải tuỳ tiện kẻ nào cũng có thể làm được.

Đi sau thủ vệ bước vào phòng, Lôi Khiếu bày ra một tư thế nhàn nhã, trong tay kẹp xì gà xuất hiện trước mặt Từ Hiển Đông.

Lúc này, người bên cạnh Từ Hiển Đông bị không khí dị thường trong phòng làm ảnh hưởng. Hứa Ngôn Tịch mở to mắt, một tay bóp lấy cái trán phát đau, tay kia bám thành giường, chống người dậy.

Chăn trên người theo thế trượt xuống, nửa người trên loã thể không chút che đậy hiện ra trước mặt toàn bộ người trong phòng. Còng sắt trên cổ tay Hứa Ngôn Tịch cũng phát ra âm thanh va chạm khiến người chú ý.

Sắc mặt Lôi Khiếu âm trầm đến đáng sợ, hắn tiến lên mấy bước, đối diện với Từ Hiển Đông đang lưu manh cười, vung tay tặng hắn một cú đấm. Từ Hiển Đông không chống đỡ, trực tiếp bị đánh ngã xuống đất, lập tức bị người Đông Đường xung quanh chế trụ.

Tiếp nhận súng ngắn gắn giảm thanh từ thuộc hạ, Lôi Khiếu nổ hai phát súng lên còng tay của Hứa Ngôn Tịch. Còng sắt đứt gãy, Hứa Ngôn Tịch kéo chăn phủ lên người mình, bước xuống giường, nhưng cũng chỉ né tránh qua một bên, không đi về phía Lôi Khiếu.

Lôi Khiếu dù chưa quay đầu, nhưng qua tiếng động vẫn có thể biết phương hướng hành động của Hứa Ngôn Tịch. Hắn đưa tay ra sau, kéo Hứa Ngôn Tịch trở về bên người.

“Từ Hiển Đông, không tò mò tại sao tôi lại xuất hiện ở đây sao?”. Lôi Khiếu đem Hứa Ngôn Tịch siết chặt bên cạnh mình, nhìn Từ Hiển Đông nói.

Không đợi Từ Hiển Đông trả lời, Lôi Khiếu nói tiếp: “Anh chôn nội gián thực rất sâu, cũng may mà anh có tính nhẫn nại, chờ gần mười năm mới động thủ.”

“Nhưng mà anh cũng nên nghĩ tới, thời gian mười năm, nếu như nội gián bại lộ, hắn cũng có thể bị tôi thu mua chứ.”

Một tia kinh ngạc lướt qua mặt Từ Hiển Đông, rất nhanh lại bị ẩn giấu đi.

“Nói như vậy, Lý Toàn đã là người của cậu?”

Lôi Khiếu cười: “Chính xác, hắn trở thành gián điệp hai mang.”

“Như vậy tư liệu Lý Toàn đưa tôi…”

“Không sai, tư liệu anh đưa đến viện kiểm sát, tất cả đều đã được tỉ mỉ ngụy tạo.”

Từ Hiển Đông trầm mặc nửa ngày, bỗng nhiên khẽ cười.

“Không tệ, Lôi Khiếu, quả nhiên là một đối thủ không thể khinh thường. Tôi thừa nhận trong khoảng thời gian này đã quá tin tưởng Lý Toàn, buông bỏ phòng bị, lần này là tôi thua. Hiện tại cậu định như thế nào? Giết tôi?”

Lôi Khiếu nhắm mắt lại mở mắt: “Vì mẹ, tôi đối với anh luôn một mực nhẫn nại, nhưng mà tất nhiên anh cũng sẽ không bởi vậy mà từ bỏ chuyện trả thù Đông Đường.”

Dưới tình huống mà tất cả mọi người không lường trước, Lôi Khiếu bỗng nhiên bóp lấy cò súng. Đạn phóng ra xượt qua gò má Từ Hiển Đông, ghim sâu vào vách tường sau lưng hắn.

Trên mặt Từ Hiển Đông xuất hiện vết thương không nhỏ, máu tươi lập tức tràn ra, thuận theo đường cong trên mặt hắn chảy xuống.

Người trong phòng đều bị hành động bất ngờ của Lôi Khiếu làm cho giật mình. Hứa Ngôn Tịch cũng lập tức đưa tay kéo lấy tay áo của Lôi Khiếu, ngăn cho hắn lại nổ súng một lần nữa với Từ Hiển Đông.

“Tràng tử tặng cho anh cũng được, bị anh vu cáo hãm hại, chỉ cần cuối cùng không có việc gì, chuyện này cũng coi như bỏ qua. Có điều, việc làm không sáng suốt nhất của anh, chính là còn định toan tính cả người của tôi.”

Còn đang bị Lôi Khiếu giữ chặt eo, Hứa Ngôn Tịch nghe vậy, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Lôi Khiếu.

“Từ Hiển Đông, Lý Toàn đã đáp ứng làm chứng trên viện kiểm sát, nói anh lợi dụng hắn vu cáo hãm hại Đông Đường. Xem ra, người bị lệnh triệu tập không phải là tôi, mà là anh.”

Từ Hiển Đông nhún vai, tỏ ý không sao cả.

Lôi Khiếu tiếp tục: “Lần trước giao mấy tràng tử cho anh để đổi lấy Ngôn Tịch, anh đã đáp ứng về sau sẽ không động tới người của tôi nữa. Giờ anh lại nuốt lời, vậy những tràng tử kia tôi thu lại.”

Từ Hiển Đông nhếch miệng khinh thường nói: “Lôi Khiếu, tiểu tử thật âm hiểm, chơi trò một mũi tên bắn trúng hai đích. Để Ngôn Tịch rơi vào tay tôi, cũng không lo lắng chút nào sao?”

“Âm hiểm?”. Lôi Khiếu cười lạnh: “Nói về điểm này, chúng ta là kẻ tám lạng người nửa cân. Dù gì cũng là cùng một mẹ sinh ra không phải sao?”

“Hơn nữa, tôi đã làm tới bước này, cho anh chịu quả đắng hơn nữa cũng không phải không thể.”

Từ Hiển Đông không nói lại được Lôi Khiếu, chỉ duy trì vẻ mặt mù mịt giằng co với Lôi Khiếu.

Lúc này, ngoài cửa có người đi vào nói nhỏ bên tai Lôi Khiếu.

Lôi Khiếu nghe xong, giao súng trong tay cho người bên cạnh.

“Nghe nói cảnh sát đang trên đường tới đây.” Lôi Khiếu làm thủ thế, ra hiệu rút lui: “Như vậy, chúc anh may mắn.”

Để lại cho Từ Hiển Đông một câu vô thưởng vô phạt cuối cùng, Lôi Khiếu ôm Hứa Ngôn Tịch ra khỏi Từ trạch, ngồi vào trong xe.

Mấy chục chiếc xe con màu đen đồng thời rời đi, cảnh tượng vô cùng hùng tráng.

Từ Hiển Đông từ dưới đất đứng lên, bước ra ngoài, nhìn một đám thủ vệ của Từ trạch bị hạ gục bởi người của Đông Đường, hắn nổi điên.

“Lôi Khiếu, chuyện như vậy sẽ không có cơ hội xảy ra lần nữa.”

Nhìn theo bóng xe rời xa, Từ Hiển Đông lập tức quay người bấm điện thoại. Chờ hắn ở phía trước, còn một trận đánh ác liệt cùng với đám công tố viên.

Hứa Ngôn Tịch ngồi trên xe, trầm mặc, muốn cách xa Lôi Khiếu một chút.

Tất nhiên động tác nhỏ này trốn không thoát ánh mắt của Lôi Khiếu.

Đem Hứa Ngôn Tịch kéo lại, Lôi Khiếu hôn lên môi đối phương.

“Ưm…”

Hứa Ngôn Tịch giãy dụa, nhưng cánh tay lại bị Lôi Khiếu mạnh mẽ giữ lấy.

Hứa Ngôn Tịch nhắm lại hai mắt, hung hăng cắn lên khoé môi Lôi Khiếu.

Lôi Khiếu bị đau, vẫn không có ý định buông Hứa Ngôn Tịch ra, ngược lại càng dùng sức ép chặt Hứa Ngôn Tịch vào lồng ngực của mình.

“Hai anh em nhà các anh, ngoại trừ đùa cợt người khác ra thì không còn chuyện gì khác để làm sao?”. Hứa Ngôn Tịch nhìn thẳng vào mắt Lôi Khiếu, hơi thở do vừa bị cưỡng hôn trở nên gấp gáp.

“Sao vậy? Giận rồi?”. Lôi Khiếu cười hỏi.

“Làm một quân cờ trong tay Lôi thiếu, tôi nghĩ tôi không có tư cách tức giận”. Hứa Ngôn Tịch thật ra cũng không muốn nói những lời giận dỗi như vậy, nhưng mà không hiểu sao miệng vẫn cứ thốt ra.

Lôi Khiếu nghe xong, phát ra tiếng cười trầm thấp mà gợi cảm. Bàn tay thuận thế xoa xoa đỉnh đầu Hứa Ngôn Tịch.

Gạt tay Lôi Khiếu xuống, Hứa Ngôn Tịch quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lôi Khiếu cúi người, ghé vào bên tai Hứa Ngôn Tịch: “Hành động lần này, tôi không nói trước với em, là tôi không đúng. Tôi xin lỗi.”

“Nhưng mà, nếu như ngay cả em cũng không thể gạt được, làm sao có thể qua mặt được tên giảo hoạt Từ Hiển Đông?”

Lôi Khiếu nắm tay Hứa Ngôn Tịch, vuốt ve từng ngón tay lạnh băng của người kia.

Hứa Ngôn Tịch không phản kháng, cũng không trả lời, sắc mặt vẫn âm trầm như cũ.

“Có câu nói, trên thế giới người hiểu mình nhất chính là kẻ địch của mình. Tôi hiểu rõ Từ Hiển Đông, hắn đã có ý với em thì tất nhiên sẽ không gây khó dễ cho em. Hơn nữa, khi chưa triệt để đánh ngã tôi, hắn sẽ không nóng lòng hưởng thụ ‘Chiến lợi phẩm’ của mình. Hiểu ý của tôi không? Ngôn Tịch?”

Hứa Ngôn Tịch nghi hoặc: “Anh không sợ vạn nhất?”

“Không có vạn nhất”. Lôi Khiếu hôn nhẹ Hứa Ngôn Tịch, tay xâm nhập vào trong chăn đang bọc lấy người Hứa Ngôn Tịch, xoa lên làn da trơn bóng trước ngực đối phương.

“Nếu thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vậy thì viên đạn vừa rồi, cũng không chỉ đơn giản xượt qua mặt hắn như vậy.”

Hứa Ngôn Tịch lắc đầu: “Dù thế nào, anh cũng không thể giết người anh cùng mẹ khác cha này được.”

“Đừng nói đỡ cho hắn”. Lôi Khiếu hiển nhiên đối với lời vừa rồi của Hứa Ngôn Tịch cảm thấy không vui, đầu ngón tay hung hăng bóp lấy điểm nổi lên trước ngực cậu. Hứa Ngôn Tịch bị đau, cơ thể lập tức khẩn trương lên.

“Có đôi khi, tôi nguyện ý nhận hắn là anh, hắn cũng chưa chắc sẽ xem tôi là em. Huyết thống đối với Từ Hiển Đông mà nói, cũng không là gì cả.”

“Đừng có nhắc tới hắn nữa, chuyện lần này đủ khiến hắn phải dừng lại một thời gian.” Lôi Khiếu thả lỏng.

Hứa Ngôn Tịch nằm trong lòng Lôi Khiếu, trầm mặc hồi lâu mới nói: “Chuyện này, anh từ đầu đến cuối đều chưa từng nghi ngờ em?”

“Nghi ngờ ai, cũng sẽ không nghi ngờ em.”

“Đừng nói lời buồn nôn”. Hứa Ngôn Tịch đẩy mặt của Lôi Khiếu đang chôn ở cổ mình ra.

“Nhưng cũng không thể phủ nhận chuyện em thích nghe tôi nói lời buồn nôn.”

Lôi Khiếu ngẩng đầu, gian manh nhìn Hứa Ngôn Tịch. Hứa Ngôn Tịch bỗng nhiên cảm thấy biểu lộ hiếm thấy này của hắn khiến cho toàn thân nổi da gà.

“Kỳ thật, ngay khi lão thái thái bị đánh lén, tôi đã biết là động tác châm ngòi ly gián của Từ Hiển Đông, bởi vì kẻ nào trả thù mà lại trùng hợp ra tay vào thời gian lão thái thái ra ngoài chứ. Cho nên tôi cũng thuận nước đẩy thuyền, cách ly em ra khỏi chuyện này.”

“Về việc vì sao tóm được Lý Toàn, hoàn toàn dựa vào mưu kế của Quyền thúc.”

“Vì sao?”. Hứa Ngôn Tịch hỏi.

Vì sao ngay từ đầu lại lựa chọn tin tưởng em? Hứa Ngôn Tịch chưa nói hết câu.

“Bởi vì, Từ Hiển Đông còn chưa đủ hiểu rõ em.”

Lôi Khiếu sờ sờ mặt Hứa Ngôn Tịch: “Kể cả em có muốn phản bội tôi, cũng sẽ tuyệt đối không lợi dụng lão thái thái. Bởi vì, không có bất kỳ người nào có thể kính trọng người ‘Mẹ’ hơn em.”

“Cho nên, Từ Hiển Đông ngay từ đầu chủ định nhắm vào em, là hắn thua rồi.”

Hứa Ngôn Tịch không nói gì, dùng tay ngăn lại bàn tay không an phận của Lôi Khiếu trên người mình.

“Đừng loạn nữa, em mệt rồi…”

“Vậy ngủ một chút đi.”

“Ừm.”

Lôi Khiếu vẫn không buông Hứa Ngôn Tịch ra, Hứa Ngôn Tịch chỉ có thể dựa vào trong ngực người kia, rất nhanh liền thiếp đi.

Chương trước Chương sau

7 thoughts on “Triều Lạc Nham Tây – Chương 42

  1. “Nói như vậy, Lý Toàn đã là người của anh?”
    “Không tệ, Lôi Khiếu, quả nhiên là một đối thủ không thể khinh thường. Tôi thừa nhận trong khoảng thời gian này đã quá tin tưởng Lý Toàn, buông bỏ phòng bị, lần này là tôi thua. Hiện tại anh định như thế nào? Giết tôi?”
    2 câu này nếu đổi thành tôi – cậu hợp lý hơn tôi – anh đó Mèo, Đông ca là anh của Lôi Khiếu mà để vậy thấy hơi kỳ.
    Mừng vì đã có chương mới ^^

    Like

Leave a reply to Anonymous Cancel reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.