Chương 43: Sở Cầu (1)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
(Cảnh báo: Chương này có nội dung hường phấn quá đà)
————
Không nhìn thấy tuyết mùa đông, chúng ta coi nó là mùa xuân có được không?
—————————–
Ngủ đến nửa đêm, Hứa Ngôn Tịch chậm rãi tỉnh lại.
Cảm thấy khát nước, Hứa Ngôn Tịch trở mình, theo thói quen vươn tay qua tủ đầu giường tìm ly nước.
Ký ức chậm chạp khiến cho Hứa Ngôn Tịch nghĩ cậu đang nằm trong phòng của mình, mà nếu là ở phòng của Hứa Ngôn Tịch thì mỗi đêm trước khi đi ngủ cậu sẽ đặt một ly nước bên cạnh.
Vươn tay ra nhưng không sờ đến đồ vật quen thuộc, lại bị một luồng ấm áp phủ tới.
“Đang tìm cái gì?”
Cảm giác năm ngón tay của mình bị người nhẹ nhàng hôn, Hứa Ngôn Tịch cố gắng mở mắt ra, liền thấy Lôi Khiếu đang nhìn cậu, con ngươi trong trẻo như hắc diệu thạch (đá đen) hiện rõ dưới ánh trăng nhàn nhạt xuyên qua cửa sổ.
Hứa Ngôn Tịch chống người ngồi dậy, nhay nhay trán.
“Sao anh chưa ngủ?”. Hứa Ngôn Tịch hỏi.
Lôi Khiếu nhìn vết bầm tím do bị còng trên cổ tay Hứa Ngôn Tịch.
“Ngủ không được.”
“Ngày mai còn phải tham dự hội nghị cổ đông thường niên, anh ngủ đi”. Hứa Ngôn Tịch vén chăn muốn xuống giường lấy nước.
“Đi đâu?”
Đêm nay Lôi Khiếu giống như có gì đó khang khác.
Bình thường, kể cả sau khi trải qua một màn hoan ái kịch liệt, nếu Hứa Ngôn Tịch muốn về phòng của mình ngủ, Lôi Khiếu cũng không có ý kiến gì, càng sẽ không hỏi đi đâu.
“Khát nước, em đi lấy nước.”
“Nằm đi, để tôi lấy.”
Hứa Ngôn Tịch hơi bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, chỉ là dừng lại động tác xuống giường, ngơ ngác nhìn Lôi Khiếu đi ra cửa.
Một lúc sau, Lôi Khiếu về phòng, trong tay cầm theo hai cái ly.
Đem ly sữa nóng đưa cho Hứa Ngôn Tịch, Lôi Khiếu cầm ly bia lạnh uống ực một ngụm.
Hứa Ngôn Tịch cũng không phải đặc biệt thích sữa ngọt, đưa ly sữa lên mũi ngửi ngửi, không có ý định uống.
Lôi Khiếu nói: “Không ngọt, uống đi.”
Hứa Ngôn Tịch hết cách, đành phải uống hai ngụm.
Chất lỏng ấm áp lướt qua thực quản, chảy xuống dạ dày, Hứa Ngôn Tịch lập tức cảm thấy thư thái hơn rất nhiều.
Lôi Khiếu ngồi bên người Hứa Ngôn Tịch, vẫn không nói gì, chỉ nhìn cậu.
Bầu không khí có chút xấu hổ, Hứa Ngôn Tịch không quen bị người khác nhìn chằm chằm như vậy, chỉ biết cúi đầu nhìn ly sữa trong tay, hoặc là phải tìm chút chuyện để nói, hoặc là dứt khoát đặt ly sữa qua đầu giường, đi ngủ.
Hứa Ngôn Tịch còn đang do dự, Lôi Khiếu mở lời.
“Chúng ta hình như còn chưa chính thức hẹn hò?”
Lôi Khiếu tự dưng nhắc tới đề tài này, làm cho Hứa Ngôn Tịch cảm thấy có chút kinh dị.
Từ lúc ngả bài cho đến giờ, giữa hai người vẫn duy trì trạng thái yêu đương nửa vời. Tuy là có cùng đi ăn hay cùng đi mua sắm, nhưng mà vô cùng máy móc, ăn cơm phục vụ dạ dày, mua quần áo thuần túy phục vụ công việc.
Hứa Ngôn Tịch nghiêng đầu: “Khiếu ca, em cảm giác việc đó không hợp với anh đâu.”
Lôi Khiếu giơ tay lên xoa đầu Hứa Ngôn Tịch.
“Tôi cũng là người bình thường được không.”
Hứa Ngôn Tịch cau mày: “Anh chắc chứ?”
Lôi Khiếu cười cười: “Chắc chắn. Tôi hay em lên kế hoạch?”
Hứa Ngôn Tịch trừng mắt: “Để anh lên kế hoạch, không Khải Duyệt (Hyatt) thì cũng là mua sắm ở Fifth Avenue”.
“Cũng đúng”. Lôi Khiếu nghe vậy cũng không phản đối: “Ngày mai để em nghỉ ở nhà, từ từ nghĩ.”
Hứa Ngôn Tịch lùi về trong chăn, chỉ lộ ra hai con mắt.
“Em quyết định xong, anh không được chạy đâu.”
Lôi Khiếu theo Hứa Ngôn Tịch chui vào chăn, cánh tay lộ ở bên ngoài, ôm chặt lấy Hứa Ngôn Tịch đang cuộn mình như con sâu.
“Được.”
Hứa Ngôn Tịch nhìn Lôi Khiếu, vẻ mặt có chút kỳ dị.
“Khiếu ca, anh bị cái gì kích thích vậy? Từ Hiển Đông?”
Hứa Ngôn Tịch vừa nói xong, đầu liền bị cốc một cái.
“Đừng nhắc tới hắn nữa, có ngủ hay không? Không ngủ thì làm chuyện khác.”
Tay Lôi Khiếu mò vào trong chăn, sờ lên eo Hứa Ngôn Tịch.
“Đừng…”. Hứa Ngôn Tịch ngăn tay Lôi Khiếu lại: “Để em điều chỉnh lại mấy ngày.”
Lôi Khiếu kéo Hứa Ngôn Tịch lại gần: “Vậy thì ngoan ngoãn ngủ đi.”
Khoảng cách quá gần của hai người khiến Hứa Ngôn Tịch có thể nghe được rõ ràng tiếng tim đập trầm ổn của Lôi Khiếu.
Cũng không biết ngủ từ lúc nào, đến khi Hứa Ngôn Tịch tỉnh lại đã hơn chín giờ sáng, Lôi Khiếu bên cạnh đã không thấy đâu.
Hứa Ngôn Tịch không có việc gì cầm báo lên xem một chút, nhìn thấy một mẩu quảng cáo vô cùng hứng thú, nghĩ nghĩ, vội thay quần áo đi ra ngoài.
(Thảo Thảo viết Triều Lạc Nham Tây năm 2009 nên em Tịch mới đọc báo, chứ ẻm không có lạc hậu đâu <3)
Đến khi Hứa Ngôn Tịch xách theo túi lớn túi nhỏ trở về, Lôi Khiếu đã ngồi chờ cậu dùng bữa được một lúc rồi.
“Sao về muộn vậy?”
Hứa Ngôn Tịch đem đồ nhét hết vào phòng của mình xong, mới đi ra.
“Không có gì, chuẩn bị cho ngày mai.”
Nghe vậy, nét mặt Lôi Khiếu trở nên nhu hòa.
“Không nghĩ là em lại hưng phấn như vậy.”
Hứa Ngôn Tịch cầm dao dĩa lên: “Chứ sao.”
“Đã nghĩ đi chỗ nào chưa?”. Lôi Khiếu cắn một miếng steak, khóe mắt mang theo ý cười.
“Ngày mai anh sẽ biết”. Hứa Ngôn Tịch không nhìn Lôi Khiếu, tập trung ăn uống.
Để tìm được đồ mình muốn, Hứa Ngôn Tịch hôm nay đi muốn tê cả chân. Đối với ngày mai, cậu thật sự rất mong chờ.
Ngày hôm sau, Lôi Khiếu ỉu xìu: “Em xác định, muốn tôi mặc cái này?”
Hứa Ngôn Tịch: “Đúng a, nếu không em tốn mất nửa ngày đi tìm để làm gì?”
Lôi Khiếu rầu rĩ: “Em xác định, em không phải đang chỉnh tôi chứ?”
Hứa Ngôn Tịch vô tội nói: “Khiếu ca, em làm sao dám chứ?”
“Hơn nữa, em cũng đang mặc mà?”
“Không mặc, kế hoạch hủy bỏ, lần này để tôi an bài.”
Hứa Ngôn Tịch lập tức quay người: “Vậy anh tự đi đi.”
Cánh tay Hứa Ngôn Tịch bị kéo lại, Lôi Khiếu phun khói xì gà vào mặt Hứa Ngôn Tịch, khiến Hứa Ngôn Tịch ho sặc sụa.
Đưa tay cởi áo ngủ, Lôi Khiếu mặc vào áo phông có in hình SpongeBob, trầm mặt quay đầu hỏi: “Phía dưới mặc cái gì?”
Hứa Ngôn Tịch lôi ra một cái quần jean Levi’s ném cho Lôi Khiếu.
Quần còn bình thường một tí, màu đen mài bạc.
Lôi Khiếu mặc xong, lại nhận lấy đôi sneaker Hứa Ngôn Tịch đưa qua.
“Em dự định để cho tôi cải lão hoàn đồng?”
Hứa Ngôn Tịch cũng thay đồ cùng lúc với Lôi Khiếu. Lôi Khiếu nhìn Hứa Ngôn Tịch mặc quần áo giống hệt mình, ánh mắt sáng lên.
Lôi Khiếu chỉ vào con quái màu vàng in trên áo phông của Hứa Ngôn Tịch, hỏi: “Đây là con gì?”
Hứa Ngôn Tịch kéo áo: “Đây là Pikachu.”
“Rất giống em.”
Hứa Ngôn Tịch cười: “Khiếu ca, anh cũng rất giống cái con in trên áo anh đấy.”
Lôi Khiếu đen mặt: “Con này quá xấu.”
“Em cố ý đúng không?”
Đem khuỷu tay kẹp lấy đầu Hứa Ngôn Tịch, Lôi Khiếu điên cuồng xoa đầu cậu.
“Không phải, Khiếu ca, SpongeBob cũng đáng yêu mà. Thỉnh thoảng giả vờ ngốc ngốc cũng không tệ…”
Bị giày vò một lúc lâu mới được thả ra, Hứa Ngôn Tịch ngắm nghía Lôi Khiếu trước mắt một chút, sau đó đeo lên cho hắn một cặp kính gọng đen.
Ánh mắt sắc bén của hắn bị ngăn lại, tóc tai hắn cũng bị Hứa Ngôn Tịch vò loạn, che luôn cả trán. Chân Lôi Khiếu rất dài, quần jeans Levi’s bó sát cực kỳ tôn dáng.
“Đi thôi, đi sớm cho vắng”. Hứa Ngôn Tịch cầm theo túi xách, dắt Lôi Khiếu ra ngoài.
Quản gia cùng người giúp việc nhìn hai người, kinh ngạc đến mức con mắt muốn rớt ra ngoài. Lôi Khiếu bất đắc dĩ đi theo Hứa Ngôn Tịch.
Lôi Khiếu vừa định tiếp nhận chìa khoá xe từ tay quản gia, lại bị Hứa Ngôn Tịch ngăn cản.
“Không cần, chúng ta đi xe buýt.”
Dắt Lôi Khiếu còn chưa hiểu chuyển gì ra cổng, Hứa Ngôn Tịch nắm tay Lôi Khiếu, quản gia ở phía sau tiếp tục hoá đá một giờ trong gió.
Đợi mười mấy phút ở trạm xe buýt, đúng thời điểm học sinh tới trường, bề ngoài xuất chúng của Lôi Khiếu cùng Hứa Ngôn Tịch đặc biệt thu hút sự chú ý, nhất là từ đám nữ sinh.
Chờ mãi xe buýt mới tới, trên xe đông nghịt.
Lôi Khiếu nhìn đám người xông ra cửa xe, lông mày cau lại rất chặt.
“Quá nhiều người, chờ chuyến sau đi.”
Lời còn chưa nói hết, Hứa Ngôn Tịch đã theo đám người lên xe.
Lôi Khiếu bất đắc dĩ, đành phải lên theo.
Hứa Ngôn Tịch đứng trước máy tính tiền, có chút chật vật tìm tìm trong túi.
“Thảm rồi, không mang tiền lẻ, làm sao bây giờ.”
Lôi Khiếu đẩy Hứa Ngôn Tịch vào trong, rút ra tờ một trăm đồng, không chớp mắt thả vào hộp.
“Rất đàn ông!”. Đại thúc lái xe nhìn Lôi Khiếu, cảm thán.
Đám nữ sinh trong xe cười rộ lên, xì xào bàn tán.
Hứa Ngôn Tịch đen mặt bám vào tay nắm, Lôi Khiếu quan sát xung quanh, nhìn thấy có nữ sinh dám lặng lẽ dựa vào người Hứa Ngôn Tịch.
Lôi Khiếu mặt không đổi sắc lại gần Hứa Ngôn Tịch, dùng thân hình to lớn của mình ngăn cách Hứa Ngôn Tịch với người khác.
Cúi đầu nhìn Hứa Ngôn Tịch bởi vì chen chúc mà mướt mồ hôi, Lôi Khiếu cúi người ghé vào bên tai cậu: “Không chịu được nữa rồi, trạm tiếp theo xuống xe đi taxi.”
Hứa Ngôn Tịch quay đi, giả bộ không nghe thấy Lôi Khiếu, lại không biết cử chỉ thân mật của bọn họ kích động đám người trên xe, thậm chí có nữ sinh lấy điện thoại ra lén chụp trộm.
Chật vật mãi mới đến nơi, hai người rốt cuộc xuống xe.
Đi thêm một đoạn, Hứa Ngôn Tịch phấn khích: “Đến rồi.”
Lôi Khiếu nhìn hai chữ to “Happy Carnival” trước mắt, lập tức muốn đem Hứa Ngôn Tịch đang cười mờ ám chém thành trăm mảnh.

Tưởng tượng cái áo thun in hình Pikachu dễ thương tới chừng nào ^^
Mừng chương mới ^^
LikeLike
<33333
LikeLike