Chương 46: Sở Cầu (4)
Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng
————
Lôi Uy từ hôm ngoài ý muốn bắt gặp “Gian Tình” của Hứa Ngôn Tịch và Lôi Khiếu, đã mấy ngày rồi chưa thấy xuất hiện.
Lôi Khiếu phái người đến căn hộ của Lôi Uy để tìm hắn, lại chỉ thấy cửa khoá chặt, kiểm tra video an ninh của khu nhà cho thấy Lôi Uy chưa từng trở về.
“Có lẽ hắn trốn tạm ở nhà tiểu tình nhân nào đấy thôi, hơi khó tìm vì bạn giường của hắn quá nhiều”. Lôi Khiếu cau mày nói.
Hứa Ngôn Tịch: “Em phát hiện, anh luôn gặp rắc rối với mấy người cùng quan hệ huyết thống”. Lôi Uy đã vậy, Từ Hiển Đông cũng không ngoại lệ.
Lôi Khiếu vòng tay ghìm chặt cổ Hứa Ngôn Tịch từ phía sau, ghé sát mặt vào bên tai Hứa Ngôn Tịch: “Ừm, ăn dấm rồi sao?”
“Ăn cái đầu anh!”. Hứa Ngôn Tịch đẩy cái mặt đang dính vào mình ra: “Đừng lơ là, nếu Lôi Uy có chuyện bất trắc, anh không tự xé xác mình ra mới lạ.”
“Em yên tâm, Uy tử là em tôi, tôi chắc chắn sẽ không để hắn xảy ra chuyện.”
Hứa Ngôn Tịch thở dài, từ tận đáy lòng nghĩ, hi vọng là như thế đi.
Buổi tối, Lôi Khiếu có hẹn xã giao, Hứa Ngôn Tịch không có tâm trạng đi cùng nên trở về Lôi trạch trước.
Vừa đẩy cửa phòng, không gian tối mịt, Hứa Ngôn Tịch vừa định đưa tay mở công tắc đèn, bỗng nhiên bị người chụp lấy từ phía sau.
“A…”
Hứa Ngôn Tịch dùng cùi chỏ huých ra sau, người sau lưng bị đau, kêu lên một tiếng.
Nghe thanh âm này, Hứa Ngôn Tịch lập tức kinh ngạc quay đầu lại.
“Lôi Uy?”
Lôi Uy một tay ôm lấy phần bụng bị Hứa Ngôn Tịch làm đau, một tay chật vật bám vào cánh cửa.
Hứa Ngôn Tịch bật sáng đèn, có chút bất khả tư nghị (khó mà tin nổi) nhìn Lôi Uy trước mắt.
“Cậu rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mấy ngày nay biến đi đâu?”
Toàn thân Lôi Uy nồng nặc mùi rượu, áo sơ mi trắng dính bẩn, cả người hôi hám, râu ria đầy cằm.
Lôi Uy không trả lời, chỉ dùng đôi mắt đầy tia máu hung tợn, nhìn chằm chằm Hứa Ngôn Tịch.
Hứa Ngôn Tịch cảm thấy có điều bất thường, lập tức hạ giọng.
“Lôi Uy, cậu bây giờ nên đi tắm trước đã, sau đó băng bó vết thương trên người rồi ngủ một giấc”. Lấy điện thoại trong túi ra, Hứa Ngôn Tịch định gọi báo Lôi Khiếu chuyện Lôi Uy trở về.
Nhưng Hứa Ngôn Tịch còn chưa kịp ấn số, điện thoại đã bị Lôi Uy đoạt đi, ném vào tường.
“Lôi Uy!”. Nhìn mảnh vỡ điện thoại lăn lóc trên sàn nhà, Hứa Ngôn Tịch thật bất đắc dĩ, hiểu được lúc này mà nói đạo lý với một con ma men là điều không thể.
Lôi Uy quẳng điện thoại xong, bỗng nhiên lao về phía Hứa Ngôn Tịch.
Hứa Ngôn Tịch chưa kịp đề phòng, trực tiếp bị Lôi Uy đè xuống đất, phần gáy trong lúc giằng co không biết đập phải thứ gì, khiến Hứa Ngôn Tịch bỗng nhiên cảm thấy choáng váng.
Chật vật mãi mới tỉnh táo, Hứa Ngôn Tịch lại phát hiện Lôi Uy đang đè lên người mình. Toàn bộ nút áo của Hứa Ngôn Tịch bị giật ra, Lôi Uy đang điên cuồng hôn lên thân thể mà hắn nhớ nhung đã lâu.
“Lôi Uy, cậu điên rồi!”
Hứa Ngôn Tịch đánh vào đầu Lôi Uy, nhưng Lôi Uy lại giống như bị bỏ bùa, dù Hứa Ngôn Tịch có làm gì cũng vô dụng.
“Lôi Uy, cậu còn như vậy, tôi sẽ không khách khí!”. Ngay lúc Lôi Uy bắt đầu cởi được thắt lưng của Hứa Ngôn Tịch, Hứa Ngôn Tịch bắt đầu gấp gáp.
“Cậu đánh đi, xuống tay được thì cứ làm, tốt nhất là đánh chết tôi đi, nếu không đêm nay tôi nhất định phải đè cậu!”
Hứa Ngôn Tịch nghe xong, một quyền nện thẳng lên mặt Lôi Uy.
Mặt Lôi Uy bị đánh đến lệch đi, máu từ khóe miệng của hắn chảy xuống.
Hứa Ngôn Tịch nắm chặt nắm đấm, đốt ngón tay do đánh người cũng ẩn ẩn đau, có thể thấy một quyền kia cậu đã dùng sức như thế nào.
Hứa Ngôn Tịch đang thấy hơi áy náy vì mình xuống tay quá nặng, Lôi Uy chỉ hung hăng quệt đi vết máu trên môi, sau đó càng hung bạo như dã thú, đè hai tay Hứa Ngôn Tịch xuống, dùng đầu gối cưỡng ép tách ra hai chân đang khép chặt của Hứa Ngôn Tịch.
Cảm giác được phía dưới trần trụi, Hứa Ngôn Tịch cắn răng nói: “Lôi Uy, nói lại lần nữa, thả tôi ra!”
“Cậu muốn bị tôi khinh bỉ cả một đời hay sao? !”
Lôi Uy tức giận: “Hắn ta có cái gì tốt! Đúng, hắn đúng là người cao nhất ở Đông Đường, nhưng vậy thì sao chứ!”
“Cậu thật sự cho rằng anh tôi sẽ yêu cậu sao? Trong mắt của hắn chỉ có tiền tài cùng quyền lực mà thôi, cậu hy vọng hắn sẽ cho cậu cái gì hả Hứa Ngôn Tịch!”
Không nghĩ đến lại nghe được những lời như vậy từ miệng Lôi Uy, ánh mắt Hứa Ngôn Tịch từ kinh hãi chuyển thành khinh bỉ, nhìn Lôi Uy.
“Lôi Uy, không ngờ cậu lại nói về anh cậu như vậy.”
Lôi Uy cười lớn: “Bởi vì hắn là anh tôi, nên tôi hiểu hắn hơn cậu!”
“Kể cả hắn có thật lòng với cậu thì cũng chẳng đi đến đâu”
“Trên vai hắn gánh vác biết bao trách nhiệm, tùy tiện là người nào cũng sẽ không cho phép hắn ở cùng một chỗ với một người đàn ông.”
“Cậu tự hỏi mình xem, cậu thật sự có thể mỉm cười chúc phúc ngày anh tôi kết hôn sao? Cậu thử so sánh với Lam Khánh đi, kết cuộc tốt hơn chỗ nào chứ?”
Hứa Ngôn Tịch nghe xong, sắc mặt âm trầm đến khó coi.
“Ngôn Tịch, nghe tôi, mau quay đầu.”
“Đi cùng với tôi không được sao? Tôi ngay từ đầu đã bị coi là nhị thế tổ (đời thứ hai) tuỳ hứng làm bậy, cho nên cả đời ở cùng một người đàn ông cũng sẽ không sao hết.”
“Tôi sẽ không hoa tâm nữa, sẽ chỉ có mỗi mình cậu, cậu muốn làm gì tôi đều đáp ứng cậu, được không?”
Lôi Uy hôn xuống, mùi rượu nồng nặc xông thẳng vào cuống họng Hứa Ngôn Tịch.
Hứa Ngôn Tịch quay đầu sang chỗ khác, nụ hôn của Lôi Uy liền rơi xuống cổ Hứa Ngôn Tịch.
Hứa Ngôn Tịch không phản kháng nữa, thanh âm lạnh lẽo: “Cậu muốn làm cái gì thì mau làm đi, xong việc rồi cút cho tôi, tôi không muốn gặp lại cậu.”
“Hứa Ngôn Tịch!!!”
Lôi Uy rống to với Hứa Ngôn Tịch, tựa như giận dữ với thái độ coi thường của Hứa Ngôn Tịch trước lời thổ lộ của mình.
“Không làm?”
“Vậy mời cậu thả tôi ra, đi thong thả không tiễn.”
Lôi Uy hung tợn trừng mắt nhìn Hứa Ngôn Tịch, một lúc lâu sau bỗng nhiên đứng lên, lui về sau mấy bước.
Hứa Ngôn Tịch ngồi dậy, đưa tay giật lấy chăn mỏng trên giường che lên người mình.
Lôi Uy không dám tin lắc đầu nói: “Hứa Ngôn Tịch, cậu có thực sự là Hứa Ngôn Tịch tôi từng biết không?”
Hứa Ngôn Tịch đứng lên, nhìn Lôi Uy: “Có lẽ phải, cũng có lẽ không phải.”
“Vì sao chứ, tôi rõ ràng cũng rất…cũng rất yêu cậu…”. Giọng Lôi Uy lúc nói câu này rất nhỏ, chỉ cúi đầu lẩm bẩm.
“Lôi Uy”. Hứa Ngôn Tịch thở dài, trấn an: “Người nói yêu tôi, không chỉ có mỗi cậu.”
“Nếu đã cùng yêu tôi, vậy điều khác biệt chính là, người tôi yêu là ai.”
“Lôi Uy, người tôi yêu là Lôi Khiếu, là anh của cậu.”
Từ trong giọng nói có thể biết được Hứa Ngôn Tịch không nói dối, Lôi Uy có chút thất bại ngẩng đầu.
“Cậu có xác định là anh tôi yêu cậu không?”
Hứa Ngôn Tịch ngẫm nghĩ, nhanh chóng lục lại đoạn ký ức ngắn ngủi khi ở cùng với Lôi Khiếu, vô luận là hình ảnh rõ ràng hay mơ hồ, Hứa Ngôn Tịch xác thực không tìm được thời điểm nào Lôi Khiếu nói với cậu ba từ “Tôi yêu em”, thậm chí ngay cả “Thích” cũng chưa từng.
Lắc đầu, Hứa Ngôn Tịch nói: “Tôi không thể xác định.”
“Nếu đã như vậy”. Lôi Uy nhặt lên áo khoác trên sàn nhà, tùy ý khoác lên vai: “Vậy lời nói của cậu căn bản không thể tính, tôi không thua, hiện tại cậu cự tuyệt tôi cũng không sao, tôi sẽ giành lại cậu.”
Không đợi Hứa Ngôn Tịch trả lời, Lôi Uy liền đi tới cửa, nắm lấy tay nắm cửa.
“Chuyện ngày hôm nay, là tôi không đúng, thật xin lỗi.”
Lôi Uy nói lời xin lỗi với Hứa Ngôn Tịch xong, sau đó không quay đầu lại, bước thẳng ra ngoài.
Hứa Ngôn Tịch chờ Lôi Uy đi khỏi, mới suy sụp ngã xuống ghế trong phòng, trong lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

Vạn nhân mê là khổ vậy đó, chưa kể những người si mê Tiểu Tịch đều là nhân trung long phượng ^^
Ngày chờ đêm mong Đông ca trở lại *tung hoa*
LikeLike
Ngày Đông ca come back cũng là ngày ngược lên ngược xuống T.T
LikeLiked by 1 person