Triều Lạc Nham Tây – Chương 53


Chương 53: Phá vỡ (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Ngay tại thời điểm Hứa Ngôn Tịch còn chưa kịp suy nghĩ rõ ràng về mối quan hệ của mình và Lôi Khiếu, Đông Đường đã lại phải đối mặt với một nguy cơ vô cùng to lớn khác.

Nguy cơ lần này hoàn toàn không giống với những lần trước đó.

Dưới tình huống mà tất cả mọi người đều không kịp trở tay, công ty đầu tư mà Lôi Khiếu đứng tên vướng phải cáo buộc rửa tiền, vì vậy Lôi Khiếu bị triệu tập tới cục cảnh sát để phối hợp điều tra.

Kỹ càng rà soát lại trên dưới một lượt, Đông Đường phát hiện một khoản mục chủ chốt đã bị báo cáo nặc danh tới viện kiểm sát, sau đó viện kiểm sát chuyển vụ án này tới cục cảnh sát của B thị. Lôi Khiếu vừa tới cục sảnh sát, lập tức bị áp dụng biện pháp cưỡng chế lấy khẩu cung.

Đặc biệt, không lâu trước khi Đông Đường xảy ra chuyện, vụ án của Từ Hiển Đông đã có kết luận cuối cùng: Người bị định tội vu cáo hãm hại là tổng giám đốc của tập đoàn Liên Thăng, Từ Hiển Đông được xử trắng án.

Cũng từ lúc tin tức Lôi Khiếu bị bắt truyền ra ngoài, giá trị cổ phiếu của Đông Đường đã giảm ba ngày liên tiếp. Mà bởi vì Lôi Khiếu còn chậm chạp chưa chịu đáp ứng phương án hợp tác của bên thông gia, nên bọn họ cũng không dám đem khoản tiền kếch xù bơm vào công ty đầu tư của Đông Đường.

Ảnh hưởng của vụ bê bối lần này gây chấn động đến toàn bộ thị trường chứng khoán, các bên hợp tác bắt đầu rút vốn, Đông Đường lập tức lâm vào tình trạng bấp bênh.

Thời gian Từ Hiển Đông được phóng thích quá mức trùng hợp với thời điểm Đông Đường xảy ra chuyện. Cho nên, dù Từ Hiển Đông có dính dáng tới sự việc lần này hay không, trên dưới Đông Đường cũng đều đem mũi nhọn nhắm tới Từ Hiển Đông.

Sau khi Lôi Khiếu bị bắt, Quyền thúc ra mặt chủ trì đại cục Đông Đường. Hứa Ngôn Tịch cố gắng duy trì tâm trạng bình tĩnh; nhưng dưới tình huống chưa rõ mức độ chứng cứ phía cảnh sát đang nắm, cậu không thể không có chút hoảng loạn.

Sau một cuộc họp khẩn cấp, Quyền thúc gọi Hứa Ngôn Tịch vào văn phòng.

“Tình huống lần này vô cùng nan giải. Chứng cứ mà cảnh sát đang nắm giữ không hề đơn giản, nếu không viện kiểm sát sẽ không khởi tố vụ án nhanh như vậy. Tôi muốn cậu đảm nhiệm vai trò luật sư biện hộ cho Đông Đường”.

Hứa Ngôn Tịch liền biết trận chiến lần này mang tính sống còn, quyết định sự tồn vong của cả tập đoàn. Quyền thúc nói tiếp: “Tôi đã nhờ vào quan hệ biết được kiểm sát trưởng của vụ này là ai.”

Hứa Ngôn Tịch bỗng nhiên có dự cảm không tốt.

“Hắn, là người quen cũ của cậu. Đây cũng lý do mấu chốt khiến tôi quyết định cậu đảm nhận vị trí này.”

“Là ai?”. Hứa Ngôn Tịch lượt lại trong đầu những người cậu quen trong giới tư pháp.

“Có lẽ cậu sẽ có chút bất ngờ đấy, vì đây tuyệt đối là nhân vật không thể nghĩ tới. Hắn mới được viện kiểm sát tại T thị điều tới, kiểm sát trưởng trẻ tuổi nóng bỏng tay — Sầm Duật.”

Nghe được cái tên này, Hứa Ngôn Tịch sửng sốt.

Ký ức phủ bụi một lần nữa lại hiện lên. Đoạn thời gian ngây ngô non nớt ấy, Sầm Duật cũng đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời của Hứa Ngôn Tịch, chỉ là thứ tình cảm mới chớm nở năm nào đã bị Lôi Khiếu tàn nhẫn bóp chết từ trong trứng nước.

“Vụ án Đông Đường bị khép vào trọng án, các thế lực lớn đều muốn nhúng tay can thiệp, cho nên cần một vị kiểm sát trưởng không bị ảnh hưởng, bảo trì trung lập đến xử lý. Tôi hi vọng cậu có thể dựa vào quan hệ với vị Sầm kiểm sát trưởng này, thăm dò một chút tình hình. Ví dụ như, sự việc lần này có quan hệ với Từ Hiển Đông không? Chứng cứ bọn họ có được là từ đâu mà có?”

Hứa Ngôn Tịch nhíu mày: “Quyền thúc, chuyện lần này tuyệt đối không đơn giản. Kiểm sát trưởng tại sao lại là Sầm Duật?”

“Rất đơn giản, bởi vì Sầm Duật không chỉ có hậu thuẫn to lớn, mà quan trọng hơn chính là hắn cùng Lôi Khiếu có khúc mắc. Chuyện cũ năm xưa cậu hẳn phải rõ ràng hơn tôi.”

Hứa Ngôn Tịch trầm mặc.

Nếu nói Sầm Duật cùng Lôi Khiếu có khúc mắc, như vậy nguyên nhân của khúc mắc chỉ có một – chính là Hứa Ngôn Tịch.

Chỉ là cậu không ngờ được, Sầm Duật không chỉ sớm về nước mà còn cuốn vào sự việc lần này. Xem ra, cậu không thể không ra mặt được rồi.

Nhanh chóng lấy được phương thức liên lạc của Sầm Duật từ Quyền thúc, vì sự tình khẩn cấp nên Hứa Ngôn Tịch cũng không để ý tới việc có đường đột hay không đường đột, lập tức gọi điện.

“Alo”. Giọng nói của Sầm Duật qua điện thoại truyền tới, so với ấn tượng của Hứa Ngôn Tịch trầm thấp hơn một chút, từ tính hơn một chút. (Để biết chất giọng từ tính là như thế nào, có thể lên Youtube search “Chất giọng bẻ cong đàn ông – Amiya”, đủ từ tính, đủ quyến rũ, đủ sexy XD)

Cũng đã qua mấy năm rồi, bất luận cái gì cũng có thể bị thời gian làm thay đổi, kể cả tình cảm năm xưa của Sầm Duật.

Hứa Ngôn Tịch nghĩ như vậy.

“Alo?”. Sầm Duật thấy đối phương không đáp, hỏi lại lần nữa.

Hứa Ngôn Tịch trong lúc nhất thời không biết nói gì, ngay cả một từ “Alo” đơn giản nhất cũng không thốt ra được.

Sầm Duật bên kia trầm mặc một chút, sau đó hỏi: “Là Ngôn Tịch phải không?”

Hứa Ngôn Tịch đối với phản ứng của Sầm Duật có chút bất ngờ, vô thức trả lời.

Sầm Duật cười nói: “Tôi đoán được ngay là cậu.”

“Cậu tìm đến tôi, có phải là vì chuyện của Đông Đường?”

“Như vậy đi, tối thứ tư lúc bảy giờ, hẹn cậu tại nhà hàng Lệ Tinh. Tôi sẽ đặt trước bao sương, dù sao thân phận hiện tại của chúng ta mà để người khác bắt gặp sẽ có chút phiền phức.”

Hứa Ngôn Tịch chưa kịp nói cái gì, Sầm Duật đã sắp xếp thay cậu, Hứa Ngôn Tịch đương nhiên vui vẻ đáp ứng.

Đến ngày hẹn gặp, Hứa Ngôn Tịch đến Lệ Tinh sớm hơn nửa tiếng. Nhưng điều khiến cậu kinh ngạc chính là, Sầm Duật đã sớm chờ ở đó rồi.

Hứa Ngôn Tịch đứng ngoài cửa bao sương, nhìn người trong ký ức xa xôi gần sát ngay trước mặt, tự nhiên sinh ra xúc động.

“Sầm Duật, cậu đẹp trai hơn nhiều rồi”. Hoàn toàn không biết lấy lòng người khác như thế nào, Hứa Ngôn Tịch đành phun ra một câu ngắn ngủn như vậy.

Sầm Duật trong ký ức của cậu là một thanh niên trẻ tuổi ngông cuồng, bị hiện thực tôi luyện, cuối cùng qua lắng đọng của thời gian, chỉ còn lại thành thục cùng trầm ổn.

“Ngôn Tịch, cậu vẫn…thẳng thắn như trước.”

Hứa Ngôn Tịch ngồi xuống bàn, Sầm Duật thay cậu rót trà.

“Cậu sau khi ra nước ngoài…vẫn ổn chứ?” Hứa Ngôn Tịch tìm đề tài.

“Bị ba tôi cưỡng ép, ở nước ngoài ngây ngốc học thẳng lên thạc sĩ. Sau đó cảm giác không thích hợp với môi trường ở đó, tôi liền trở lại. Ba tôi sợ tôi gây chuyện, không để tôi về B thị, cho nên trước hết để tôi công tác tại viện kiểm sát của T thị”. Sầm duật vân đạm phong khinh* sơ lược lại quá trình.

(*Vân đạm phong khinh: nhẹ nhàng như mây gió)

“Cậu thì sao? Tin tức đính hôn của cậu với thiên kim Lý thị vô cùng huyên náo hỗn loạn đấy.”

“…”

“Cậu…ở bên Lôi Khiếu rồi sao?”

Hứa Ngôn Tịch không nghĩ tới Sầm Duật sẽ hỏi thẳng như vậy, rũ mắt trả lời: “Ừm, cùng một chỗ.”

Sầm Duật gượng cười: “Tự nguyện sao?”

Hứa Ngôn Tịch nhìn chiếc nhẫn đeo trên ngón tay của mình: “Tôi cũng không biết, dù sao cũng ở bên nhau rồi.”

“Cho nên, tôi hi vọng hắn không xảy ra chuyện gì”. Hứa Ngôn Tịch ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Sầm Duật.

Sầm Duật trầm mặc nửa ngày, mới mở miệng: “Hứa Ngôn Tịch, cậu biết không, cậu khiến người khác thực khổ sở.”

Tay cầm chén trà của Hứa Ngôn Tịch khẽ run lên.

“Nói thật cho cậu biết, những năm qua tôi không hề quên cậu”. Sầm Duật nói.

Đặt chén trà xuống bàn, Hứa Ngôn Tịch đan mười ngón tay vào nhau, chống khuỷu tay lên bàn.

“Ý của cậu là, nếu như tôi nguyện ý bên cậu thì cậu có thể buông tha Lôi Khiếu?”

Câu hỏi vừa rồi của Hứa Ngôn Tịch khiến Sầm Duật tức giận.

“Cậu trở thành thế này từ bao giờ? Đây là việc có thể mang ra trao đổi sao?”

Hứa Ngôn Tịch cô đơn nói: “Tôi giống như đã thành thói quen rồi.”

“Xem ra cậu ở Đông Đường thật không ra làm sao”. Sầm Duật đè xuống tâm tình kích động: “Cậu không nghĩ là, nếu như lần này Lôi Khiếu bị buộc tội, Đông Đường nhất định sẽ sụp đổ. Sau đó sẽ không còn thứ gì có thể trói buộc cậu nữa hay sao?”

Hứa Ngôn Tịch cười khổ một cái, chỉ lên vị trí trái tim mình, nói: “Sầm Duật, vô ích thôi. Quyết định nằm ở đây.”

“Hắn lúc ấy đã cứu mẹ tôi. Mạng này của tôi, chính là của hắn.”

Sầm Duật cười: “Cậu rất cố chấp, đây cũng là nguyên do mà tôi thích cậu.”

Sầm Duật thở dài, nói tiếp: “Nếu đã vậy, nói chuyện chính đi.”

“Chuyện lần này, đúng là có người nặc danh gửi chứng cứ rửa tiền của Đông Đường tới, mặc dù không phải toàn bộ, nhưng đã đủ để khiến Đông Đường sụp đổ rồi.”

“Trong thời gian ngắn như vậy đã có thể thẩm tra khởi tố, cậu cũng là người xuất thân từ tư pháp, tất nhiên biết những chứng cứ này mạnh như thế nào.”

Hứa Ngôn Tịch trầm ngâm: “Chẳng lẽ không có lỗ hổng nào có thế cứu vãn sao?”

“Cũng không phải hoàn toàn không có”. Sầm Duật nói: “Tôi có thể nghĩ biện pháp tiêu hủy chứng cứ trước mắt… Ví dụ như có vụ cướp, hoặc hoả hoạn.”

“Cái này…” Quá mức nguy hiểm.

“Nhưng mà vẫn còn một vấn đề khó giải quyết…”.

Sầm Duật tiếp tục: “Cậu nhất định phải tra ra được ai là người nặc danh tố cáo Đông Đường.”

Hứa Ngôn Tịch: “Ý của cậu là, trước hết tôi phải bắt được kẻ phản bội phía sau?”

“Không sai”. Sầm Duật nói: “Thời gian của cậu cũng chỉ có nửa tháng mà thôi.”

“Nếu như trong vòng nửa tháng, cậu có thể tiêu huỷ chứng cứ trong tay người nặc danh, tôi có thể giúp cậu vô điều kiện.”

“Nhưng….” Sầm Duật dừng một chút: “Nếu như sau nửa tháng, qua kỳ dự thẩm, viện kiểm sát chính thức khởi tố vụ án lên toà án tối cao, tôi sẽ dùng hết sức đánh sập Đông Đường.”

“Nếu như cậu làm hết sức vẫn không cứu vãn được kết cục sụp đổ của Đông Đường, cậu và Lôi Khiếu cũng không còn bất kỳ khả năng bên nhau nào nữa. Đến lúc đó, tôi hi vọng cậu có thể cho tôi một cơ hội.”

“Một lần nữa theo đuổi cậu.”

Sầm Duật gắt gao nhìn chằm chằm Hứa Ngôn Tịch.

Hứa Ngôn Tịch trong lúc nhất thời lại không biết phải nói gì. Bởi vì ngay cả chính Hứa Ngôn Tịch cũng không rõ, vì sao sau nhiều năm như vậy Sầm Duật vẫn nhớ mãi không quên một người như cậu.

“Được, tôi đáp ứng cậu”. Hứa Ngôn Tịch cuối cùng vẫn chấp nhận.

Sầm Duật cười, hiển nhiên, tâm tình của hắn rất tốt.

Bởi vì hắn thấy, thời hạn mười lăm ngày truy ra được kẻ đứng phía sau vụ việc của Đông Đường, dường như là một nhiệm vụ bất khả thi.

Đàm phán hoàn tất, Hứa Ngôn Tịch đứng dậy muốn rời đi.

Sầm Duật chợt bắt lấy cổ tay cậu.

“Ngôn Tịch, năm đó tôi thừa nhận vì muốn chiếm được hảo cảm của cậu, nên đã làm ra chuyện kia khiến cậu tổn thương. Hoàn toàn là lỗi của tôi, tôi thực sự xin lỗi.”

“Nhưng mà, những lời đồn liên quan tới quan hệ của cậu với Đông Đường, không phải do tôi truyền ra. Tôi không có ý nghĩ khiến cậu và bạn gái chia tay.”

Nghe vậy, Hứa Ngôn Tịch rút tay ra khỏi tay Sầm Duật.

“Tôi biết.”

“Cậu biết?” Sầm Duật có chút giật mình.

Hứa Ngôn Tịch lắc đầu: “Lúc ấy tôi không biết, nhưng mà về sau nghĩ lại, đại khái cũng hiểu rõ. Lời đồn như vậy, chỉ có một người sẽ truyền ra, cũng chỉ có một người dám truyền ra. Còn ai khác ngoài Lôi Khiếu?”

Sầm Duật hoài nghi: “Vậy vì sao cậu … còn muốn vì hắn như vậy?”

Hứa Ngôn Tịch khẽ nhếch môi, cười đến cô đơn, cười đến tịch mịch, cười đến khó xử, nhưng lại có chút động lòng người.

“Có lẽ…bởi vì tôi yêu hắn?”

Không đợi Sầm Duật nói thêm gì nữa, Hứa Ngôn Tịch mở cửa rời khỏi bao sương, không quay đầu nhìn lại.

Chương trướcChương sau

4 thoughts on “Triều Lạc Nham Tây – Chương 53

  1. Ôi Tiểu Tịch ơi, sao mà cưng 1 lòng 1 dạ với Lôi Khiếu vậy *thở dài*
    Còn 1 chương nữa là tới lúc Đông ca xuất hiện rồi *tung hoa*
    Chúc nàng Mèo năm mới vui vẻ và thành công nhé ^^

    Like

Leave a reply to kyuwook158 Cancel reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.