[Chương 5+6] – Trò chơi 1: Rốt cuộc là ai trộm sách của ta (Part 3)
Đối kháng 1v1: Đường Mạch vs “Thần côn” Trần Phương Tri
Edit:Meo Meo Lười Sưởi Nắng
—————–
Tiếp Chương 05.
Hai con ngươi của Đường Mạch co rút lại.
Thần côn cũng bỗng nhiên từ dưới đất nhảy dựng lên, hoảng sợ nói: “Là kệ H! Kia là kệ sách hàng H!!!”
Sang “ngày” thứ ba, Mosaic đổi sang một cái váy nhỏ màu đen, lại nhún nhảy từ sâu trong giá sách chạy ra. Nhóc lần này không đeo balo, mà là xách theo một cái giỏ nhỏ, bên trong là đủ loại đồ ăn ngon. Lúc đi ngang kệ sách bị thiêu rụi kia, Mosaic cũng chả thèm liếc nhìn lấy một cái, trực tiếp chạy tới trước mặt Đường Mạch và thần côn.
Mosaic tức giận hừ một tiếng: “Sách của ta đâu?”
Đường Mạch không trả lời, hỏi ngược lại: “Ngươi hôm nay không cần đi học sao?”
Vẻ mặt của con nhóc bị giấu dưới lớp Mosaic thật dày, nhưng giọng nói lanh lảnh phấn khích lại tiết lộ tâm tình kích động lúc này của nó: “Hôm nay ta muốn đi picnic mùa thu. Ta thích nhất picnic mùa thu, đi thảo nguyên rộng lớn, có con cừu nhỏ, thỏ trắng nhỏ, cả chuột túi nhỏ nữa. Bọn chúng to như này, to như này này.” Mosaic giang hai cánh tay, cố gắng khoa tay múa chân. Nhóc nuốt ực một cái: “Đùi của con cừu nhỏ ăn ngon nhất, mắt thỏ trắng lại giống như viên kẹo đường. Chuột túi nhỏ rất khó ăn, nhưng mụ mụ thích, ta muốn giúp mụ mụ nướng một con mang về.”
Sắc mặt thần côn vốn đã trắng bệch, nghe Mosaic nói xong, càng bị dọa sợ đến run rẩy.
Đường Mạch quay đầu nhìn hắn: “Trần tiên sinh, tinh thần của anh có vẻ không tốt lắm?”
Thần côn hỏi cậu: “Cậu không sợ sao? Ác ma biết chúng ta “ban ngày” đang làm cái gì, hắn cố ý thiêu hủy kệ sách H. May mà sách không ở kệ đó, nếu không, chúng ta nói không chừng đã thất bại rồi.”
Mosaic đột nhiên trở mặt: “Sách của ta đâu!”
Đường Mạch nhìn về phía nó: “Ngươi hôm nay có nhớ cái gì liên quan đến sách không?”
Nó không có tái kích hoạt [Đến từ sự khinh bỉ của Mosaic] nữa, mà trực tiếp dùng hai con mắt bị ẩn dưới lớp Mosaic, quăng cho Đường Mạch một ánh mắt “cảm thông cho người đần”.
“Vì sao Thiên sứ cũng ngu xuẩn y như Ác ma vậy? Ta biết rồi, thật ra ngươi cũng muốn sách của ta, đúng hay không? Ác ma đáng ghét, hắn đã sớm biết quyển sách kia, hắn biết sách của ta đáng giá ngàn vàng! Đây chính là quà sinh nhật mụ mụ mua cho ta, hắn cố ý đến trộm sách của ta! Hắn đã sớm biết quyển sách kia của ta là do mụ mụ tặng, không thấy sách mụ mụ sẽ tức giận. Ngươi có phải không muốn giúp ta tìm sách, đúng không?”
Mosaic đột nhiên từ trong giỏ móc ra một que diêm siêu lớn.
“Ngươi có phải vốn dĩ không muốn giúp ta tìm sách, đúng không?”
[Đinh Đoong! Thiên sứ nhận được gợi ý thứ ba “Bằng hữu còn chưa tìm được sách sao? Ngươi sắp chết a bằng hữu”.]
Mosaic hung ác quăng cái giỏ đi, cầm que diêm có đầu to bằng cả cái đầu của nó, từng bước từng bước tiến về phía Đường Mạch và thần côn.
Đường Mạch cúi đầu nhìn nó, chờ nó đến gần, buông một câu bằng giọng điệu kỳ quặc: “Cho nên mới nói, ta ghét nhất bọn trẻ con, đặc biệt là bọn trẻ con thích đùa ác.”
Bước chân Mosaic bỗng nhiên dừng lại, nó giống như giẫm phải đinh, vội vội vàng vàng nói: “Ta không hề đùa ác! Ta ghét nhất đùa ác! Ai, là ai nói ta đùa ác? Ta không bao giờ đùa ác, những cái kia đều không phải do ta làm. Ta là cô bé nghe lời hiểu chuyện!”
Đường Mạch không trả lời.
Thần côn căng thẳng nhìn cậu: “Đường Mạch?” Sao cậu dám chọc giận nó?
Sau khi Mosaic lặp lại mười lần “Ta không bao giờ đùa ác, ta là cô bé ngoan!”, nó lại ngước cái mặt Mosaic lên, giơ cao Que Diêm Lớn : “Ngươi vốn không muốn giúp ta tìm sách!”
Lúc nó nói câu này, Đường Mạch chạy tới trước một kệ sách. Cậu rút một quyển sách từ kệ G ra, nhìn về phía con nhóc: “Phải, ngươi chưa từng đùa ác. Ngươi chỉ phóng hỏa, giết người thôi chứ gì.”
Mosaic vội vàng giấu que diêm ra sau lưng.
Đường Mạch lắc lư quyển “Bí mật về sự biến mất của nền văn minh Maya” trong tay: “Không phải tìm được rồi sao?”
♥♥♥♥♥
Chương 06.
“A, sách của ta!”
Mosaic dùng tốc độ không thuộc về con người chạy đến trước mặt Đường Mạch, vươn tay giật lấy cuốn “Bí mật về sự biến mất của nền văn minh Maya” ôm vào lòng. Tay trái nó cầm Que Diêm Lớn, tay phải cầm sách. Sau khi xác định đây là sách mình làm mất, nó liền chạy tới bên cạnh kệ sách ngồi xuống, dựa vào kệ sách bắt đầu đọc.
“Mụ mụ ngày mai muốn kiểm tra, ta phải đọc nhanh thôi.”
Trong thư viện rộng rãi, tiếng lật sách của Mosaic sột soạt vang lên.
Sắc mặt thần côn lúc này trắng bệch, môi thâm lại, nhìn chằm chặp Mosaic với cuốn sách trong tay nó. Chỉ có vẻn vẹn mấy phút mà đầu tóc thần côn đã ướt sũng mồ hôi như con chuột chết trôi. Hắn nhìn về phía Đường Mạch, cười khổ: “Hoá ra là quyển sách này à. Cậu biết từ lúc nào?”
Đường Mạch cúi đầu nhìn tay phải thần côn. Trên mu bàn tay của hắn, cánh trắng Thiên sứ đang dần dần hoá thành màu đen, là cánh của Ác ma.
Giọng điệu của Đường Mạch thực bình tĩnh: “Từ giây phút tôi nhìn thấy anh!”
Thần côn không thể tin nổi, mở to mắt: “Làm sao có thể!”
Mosaic vẫn ngồi trên mặt đất đọc sách, dường như không nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người bên kia. Trò chơi cuối cùng cũng kết thúc, Đường Mạch đi cùng thần côn đến khu đọc sách của thư viện, kéo ghế ngồi xuống.
Đường Mạch ngẩng đầu nhìn Mosaic phía xa xa. Toàn bộ thư viện hiện tại, chỉ sợ còn mỗi nó là có tâm trạng kiên nhẫn đọc sách.
Thần côn không còn vẻ nhát gan sợ hãi như lúc đầu, hắn ngồi trước mặt Đường Mạch, bắt đầu nói chân tướng mọi việc: “Là tôi kéo cậu vào trong trò chơi này.”
Đúng như những gì Đường Mạch nghĩ.
Thần côn nói: “Việc tôi chui vào thư viện là việc ngoài ý muốn. Trước khi cậu đến, tôi đã lẻn vào đây. Cậu biết đấy, rất nhiều người vô công rồi nghề như chúng tôi lựa chọn tới thư viện giết thời gian. Đến khi đóng cửa, bảo vệ đuổi tất cả ra khỏi thư viện, nhưng bảo vệ vẫn mắc phải sai lầm. Thư viện của các cậu cách Tháp Đen quá gần, cho nên khi nó phát ra âm thanh “Địa cầu Online”, tôi đã lựa chọn chỗ này làm nơi quan sát toà tháp. Sau đó, đến ngày thứ ba, lúc tôi đang đọc một quyển sách, liền nghe thấy nó nói với tôi.”
Thần côn ngẩng đầu, ánh mắt chăm chú điên cuồng nhìn Đường Mạch, như thể không phải đang nhìn Đường Mạch, mà là nhìn thấy cái gì vĩ đại lắm.
“Nó nói với tôi, trò chơi sắp bắt đầu.” Thần côn si mê nhìn vào hư không, lại lặp lại một lần: “Tôi bị nó chọn trúng!”
Đường Mạch không nói gì.
Thần côn chỉ là phần tử tôn giáo cuồng tín, không phải kẻ điên. Điều này tất cả nhân viên công tác trong thư viện đều biết. Cho nên chẳng bao lâu sau, thần côn liền tỉnh táo lại, ngoại trừ trên mặt vẫn còn chút đỏ. Hắn nói: “Nó chọn cho tôi trò chơi đối kháng 1vs1, phải có hai người chơi, một mình tôi không thể hoàn thành được. Tôi đang suy nghĩ xem có nên ra khỏi thư viện tìm một người để kích hoạt trò chơi hay không, thì cậu đến. Tôi và cậu cũng coi như quen biết. Tôi suy nghĩ một hồi, sau đó cố ý phát ra tiếng động thu hút sự chú ý của cậu. Hiện tại xem ra, đó là quyết định sai lầm nhất của tôi rồi!”
Đường Mạch hỏi hắn: “’Trừng phạt’ nếu trò chơi thất bại là gì? ‘Loại bỏ’ là gì?”
Thần côn lắc đầu: “Tôi không biết, nó chưa hề nói. Giọng nói tôi nghe được cùng giọng nói cậu nghe được là giống nhau. Nó sẽ không nói thêm lời thừa thãi. Nó nói cho tôi, đối tượng trò chơi do tôi chọn, nội dung trò chơi lại là do cậu quyết định. Đây là công bằng. Trước khi trò chơi chính thức bắt đầu, tôi không biết nội dung trò chơi là “đi tìm sách”. Khả năng bởi vì cậu là nhân viên quản lý thư viện, cho nên mới có trò chơi này để phù hợp với cậu.”
Nói đến đây, thần côn dừng một chút, ánh mắt nghiêm túc nhìn Đường Mạch: “Cậu rốt cuộc phát hiện ra tôi như thế nào?”
Thật ra mọi chuyện rất đơn giản, Đường Mạch nói: “Anh không phải người điên, cũng không phải đồ đần. Lý do anh trốn vào thư viện cũng không thuyết phục. Sau khi chúng ta gặp mặt, biểu hiện của anh luôn lo lắng, sợ hãi. Thần… Trần tiên sinh, tôi cũng quen một phần tử tôn giáo cuồng tín. Nếu như ba ngày trước, người kia nói với tôi ‘Tháp Đen là Thần’, vậy tôi chắc chắn, khi hắn bị Tháp Đen chọn trúng, lúc kích hoạt trò chơi, biểu hiện của hắn sẽ không phải là kinh hoảng sợ hãi, mà là vui vẻ chịu đựng.”
Tấm lưng vốn thẳng băng của thần côn nặng nề dựa lên ghế: “Hoá ra là như vậy…”
Đường Mạch: “Đây chỉ là suy đoán mà thôi. Tôi cũng không biết anh có phải là diệp công hảo long* không mà lại sợ như vậy.”
(*Diệp công hảo long: chỉ nói mồm chứ không thực sự thích, chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài).
“Vậy tại sao cậu biết là tôi?”
“Bởi vì trò chơi muốn công bằng.”
Thần côn không hiểu gì, nhìn Đường Mạch.
Đường Mạch sờ hình cánh Thiên sứ trên mu bàn tay mình: “Tôi cũng thích chơi trò chơi. Tôi thường xuyên chơi một trò chơi, là một trò chơi bài cực kỳ công bằng. Khi chơi, kỹ xảo có thể có lợi thế hơn may mắn, ví dụ như khi tôi chơi bài Brit. Hoặc đôi khi, may mắn cũng có thể mạnh hơn kỹ xảo, ví dụ như chơi poker. Nhưng những trò chơi này có một điểm chung, đó chính là sự công bằng. Khi bắt đầu chơi, may mắn cũng tính là một loại thực lực. Ai may mắn, ai xui xẻo, cũng đều là chênh lệch về thực lực. Trò chơi bản thân nó vốn dĩ đã công bằng.”
Thần côn nói: “Điều đó thì có liên quan gì đến trò chơi của chúng ta?”
Đường Mạch ngẩng đầu nhìn hắn: “Anh không cảm thấy, trò chơi này rất không công bằng hay sao?”
“Sao cơ?”
“Quy tắc trò chơi chỉ có ba điều. Thứ nhất, cấm dùng bạo lực. Cái này cũng có ý nghĩa sâu xa, tạm thời chưa nói tới. Thứ hai, Thiên sứ “ban ngày” có thể nhận được một gợi ý. Thứ ba, Ác ma “ban đêm” có thể thiêu hủy một kệ sách. Nếu nhìn qua, xác suất để Thiên sứ tìm ra được một quyển sách trong mấy chục vạn quyển sách là vô cùng nhỏ, đồng nghĩa với độ khó của trò chơi vô cùng lớn. Trong khi, xác suất Ác ma thắng trò chơi này lớn hơn rất nhiều, vì chỉ có hai mươi ba kệ sách.”
Thần côn chợt hiểu ra: “Ý cậu là trò chơi này không công bằng với Thiên sứ?”
“Không phải.” Đường Mạch cười lắc đầu: “Là không công bằng với Ác ma!”
Thần côn choáng váng đầu óc.
“Đối với Thiên sứ mà nói, trò chơi này luôn có hướng giải quyết. Thiên sứ chỉ cần dựa vào gợi ý để tìm ra sách là được. Nhưng đối với Ác ma mà nói, việc duy nhất hắn có thể làm là đi thiêu huỷ giá sách. Không có ai cho hắn bất kỳ gợi ý nào, cũng chẳng ai cho hắn biết quyển sách kia ở đâu. Vậy thì trò chơi này liền biến thành: Thiên sứ đang chơi giải đố, còn Ác ma thuần túy là đang đánh cược. Thiên sứ có thể dựa vào kỹ xảo và may mắn để hoàn thành trò chơi, còn Ác ma chỉ có thể dựa vào may mắn.”
Thần côn không hiểu: “Nhưng xác suất để Thiên sứ tìm đúng sách thấp hơn Ác ma rất nhiều mà.”
“Tôi nói rồi, sau khi trò chơi bắt đầu, may mắn cũng trở thành một loại thực lực. Ác ma trong trường hợp không thiêu huỷ đúng kệ sách, may mắn của hắn bằng 0, chả khác gì Thiên sứ. Còn có quy tắc ‘Cấm dùng bạo lực‘ của trò chơi nữa, nó hoàn toàn bóp chết khả năng Ác ma cưỡng ép đạt được gợi ý. Như vậy, Ác ma nhất định phải dùng cách khác để nhận được gợi ý trò chơi.”
Thần côn không nói gì, sắc mặt của hắn lúc trắng lúc xanh, thật lâu sau hắn mới nặng nề thở dài một hơi, bất đắc dĩ cười nói: “Do tôi ít chơi trò chơi. Đường Mạch, bài Brit mà cậu hay chơi kia, chơi có vui không? Có lẽ sau này, tôi cũng phải chơi nhiều hơn mới được.”
Đường Mạch nói: “Nếu có cơ hội, tôi sẽ rủ anh cùng chơi.”
Thần côn cười gật đầu.
Đường Mạch nheo mắt: “Nếu, người cùng tôi chơi trò chơi này là hắn, có lẽ kết cục sẽ khác.”
“Hắn là ai?”
Đường Mạch cười: “Là một người bạn thường xuyên chơi bài Brit cùng với tôi. Hắn rất lợi hại! Nếu như là hắn, khẳng định cũng nghĩ tới những gì tôi nghĩ. Sau đó, dùng một lý do hoàn hảo lừa gạt tôi. Ít nhất thì hắn cũng không phạm phải sai lầm giống như anh.”
Thần côn cũng không thấy có gì mất mặt, trái lại rất khiêm tốn lĩnh giáo: “Tôi còn có sai lầm? Tôi cho là tôi đã diễn rất khá. Lúc gặp cậu, sợ cậu phát hiện ra sơ suất nên tôi cố tình tỏ ra sợ sệt. Về sau tôi cố gắng nói ít làm ít, toàn bộ nghe theo cậu sắp xếp.”
“Nhưng anh vẫn có sai lầm. Ví dụ như khi tôi nói ‘Trong thư viện ngoại trừ chúng ta thì không còn ai khác, Ác ma không biết đang ở chỗ nào?’, sau đó anh lại nói ‘Hắn ẩn nấp rồi’. Nếu là phản ứng của một người bình thường, phe Thiên sứ chúng ta có hai người, thì anh hẳn phải nghĩ phe Ác ma cũng có hai người. Lúc ấy, anh sẽ nói ‘Bọn hắn’ chứ không phải ‘Hắn’.”
Khóe miệng thần côn giật một cái: “Tôi đột nhiên rất có hứng thú với bài Brit.”
“Ban đầu, tôi định vạch trần anh ngay “ngày” đầu tiên, nhưng tôi không nghĩ tới kệ sách lại tự dưng bốc cháy. Tôi đoán là anh còn có đồng bọn. Có điều, như vậy không hợp lý cho lắm. Ác ma có hai người, Thiên sứ chỉ có một người, vậy không công bằng với Thiên sứ.”
Trừ phi Tháp Đen cảm thấy trình độ của hai người cộng lại mới bằng trình độ của nó!
Đường Mạch ho khan hai tiếng, không có nói câu kế tiếp ra ngoài: “Sang “ngày” thứ hai, tôi vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc là ai giúp anh đốt lửa? Có hai hướng. Một là anh chỉ cần nghĩ thì lửa sẽ cháy, không cần người khác giúp. Hai là có người giúp anh phóng hỏa. Trong thư viện này chỉ có anh, tôi, cùng với Mosaic. Có thể giúp anh phóng hỏa, ngoài Tháp Đen cũng chỉ có Mosaic.”
Thần côn nói: “Thế nhưng, thậm chí ngay cả tôi cũng không biết là Mosaic giúp tôi phóng hỏa.”
“Cái này cũng rất dễ lý giải. Anh quên rồi sao, con nhóc đó ghét nhất đọc sách. Anh muốn thiêu huỷ kệ sách, nó đương nhiên sẽ vui vẻ giúp anh. Lý do rất hợp lý đúng không? Hơn nữa vừa rồi, lúc Mosaic tới, tôi có để ý tóc của nó. Không may là đuôi tóc có dấu hiệu bị đốt trụi. Hẳn là khi phóng hỏa, nó không cẩn thận làm cháy tóc.”
Thần côn ngồi phịch xuống ghế: “Tôi thua tâm phục khẩu phục.”
Đường Mạch vốn còn muốn nói tiếp, nhưng nhìn bộ dạng của thần côn, cậu chỉ lắc đầu, mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Còn có rất nhiều thứ thần côn không chú ý tới, ví dụ như chuyện cậu thăm dò thần côn như thế nào, lừa gạt thần côn thiêu huỷ kệ sách hàng H ra sao. Hay như việc chỉ cần dựa vào ba gợi ý của Mosaic là đã có thể lột trần thân phận của thần côn.
Ba cái gợi ý kia nói lan man rất nhiều, nhưng tổng kết lại chỉ có ba điểm.
Thứ nhất, Ác ma sẽ gạt người. Đây là muốn bóng gió với Thiên sứ: Ác ma đang ẩn giấu thân phận, ở bên cạnh ngươi.
Thứ hai, Thiên sứ biết quyển sách này. Gợi ý này có vẻ vô dụng, bởi vì sách Đường Mạch biết rất nhiều. Kể cả gần đây nhất, ít nhất cũng mấy trăm quyển.
Thứ ba, Ác ma biết quyển sách này. Vậy quyển sách này cả Đường Mạch cả thần côn đều biết.
Tuy nhiên, phạm vi vẫn rất rộng.
Thần côn đọc sách một năm ở thư viện, hắn và Đường Mạch đều biết ít nhất mấy nghìn đầu sách. Nhưng độ khó của trò chơi sao có thể lớn như vậy. Nếu như trò chơi này không có cách nào ‘qua cửa’, vậy ngay từ đầu Tháp Đen muốn kích hoạt trò chơi làm qué gì? Cứ trực tiếp loại bỏ người chơi là xong.
Cho nên, đáp án của trò chơi nhất định là cả Đường Mạch và thần côn đều có thể nghĩ tới.
Quyển sách đầu tiên hiện lên trong suy nghĩ của Đường Mạch chính là “Bí mật sự biến mất của nền văn minh Maya”.
Đây quyển sách mà cậu cùng thần côn đã từng thảo luận qua trước khi có sự kiện Tháp Đen (Chương 1). Nếu như muốn hỏi quyển sách nào mà hai người cùng biết, cùng có ấn tượng sâu sắc, thì tuyệt đối chính là quyển này.
Thần côn không ngu ngốc, dưới tình huống trò chơi đột ngột bắt đầu, hắn có thể ngay lập tức nghĩ tới việc diễn kịch, còn diễn như thật, xem như rất khá rồi.
Đường Mạch bỗng nhiên lại nghĩ, nếu như người cùng chơi với cậu là Victor, chỉ sợ ngay tại giây phút hai người tiến vào trò chơi, hắn sẽ cướp luôn quyền chủ động của cậu rồi ấy chứ.
Victor tuyệt đối sẽ không giống thần côn, để mình ở thế yếu. Thần côn diễn kịch để Đường Mạch bớt cảnh giác, làm ít để tránh sai lầm, nhưng như vậy cũng tự đánh mất cơ hội làm thay đổi suy nghĩ của Đường Mạch, hoặc lừa dối Đường Mạch.
Nếu như là Victor, hắn sẽ làm như thế nào…
♥
Cùng lúc đó ở thủ đô xa xôi, một nam nhân cao lớn anh tuấn, mặc quân phục chỉnh tề, nhanh chân tiến vào phòng họp. Hắn kéo ghế ngồi xuống góc của phòng họp, hai mắt như ưng, nhìn nhà khoa học đang diễn thuyết và cả màn hình lớn đầy chữ trước mặt.
“Ba ngày trước, Tháp Đen chỉ là hư ảnh, chúng tôi gọi nó là ảo ảnh dạng A. Trong vòng nửa năm, chúng tôi có làm vài thí nghiệm, kiểm tra số liệu tương quan của Tháp Đen…”
Trong phòng họp, các nhà khoa học thảo luận kịch liệt, cuối cùng thủ trưởng lên tiếng, giọng điệu khủng bố: “Hôm nay đã là ngày thứ ba. Kết luận của các anh là gì?”
Các nhà khoa học câm nín.
Ở đây, Phó Văn Đoạt là người có quân hàm thấp nhất, yên lặng dời ánh mắt, nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Giữa màn đêm đen kịt, có một toà Tháp Đen to lớn, đỉnh nhọn hoắt giống như mũi dao, lơ lửng treo trên đầu của 2,172 vạn (hơn 21 triệu) người dân Bắc Kinh.
Hiện tại là 03 giờ 42 phút, rạng sáng ngày 18 tháng 11 năm 2017. Thời hạn ‘ba ngày loại bỏ người chơi’ sắp kết thúc, chỉ còn đúng 04 giờ 18 phút.
(Trò chơi bắt đầu đúng 8h sáng ngày 15/11)
Thư viện.
Thần côn mướt mải mồ hôi ngồi trên ghế. Nếu nói hắn không căng thẳng, vậy thì đôi môi không ngừng run rẩy lại lột trần nội tâm lo lắng, bất an của hắn. Hiện tại, không ai biết rốt cuộc “Loại bỏ” là thế nào, có lẽ chỉ là thua một trò chơi, cũng có lẽ sẽ mất đi nhiều thứ.
Đúng vào lúc này, tiếng bước chân cộc cộc cộc từ sâu trong giá sách lại vang lên.
Mosaic cầm quyển sách kia, nhún nhảy chạy đến bên cạnh Đường Mạch. Hai bím tóc lắc lư trên không trung tạo thành đường vòng cung xinh đẹp. Nó ưỡn cái ngực nhỏ, trong giọng nói khó nén được sự phấn khích, nó bỗng nhiên giơ tay, đưa Que Diêm Lớn tới trước mặt Đường Mạch.
“Thiên sứ, ngươi cũng giỏi đấy. Vì ngươi giúp ta tìm được sách, ta tặng nó cho ngươi.”
Đường Mạch dở khóc dở cười, nhận lấy que diêm, vô thức hỏi một câu: “Cô bé bán diêm?“
Trong chốc lát, lớp Mosaic thật dày trên mặt con nhóc bỗng nhiên xuất hiện lỗ hổng. Đường Mạch hai mắt mở lớn, nhìn vị trí hai bên mắt của con nhóc. Lớp Mosaic biến mất, lộ ra một đôi mắt cá chết vừa to vừa vô thần. Những chỗ khác trên mặt vẫn là lớp Mosaic như cũ, chỉ lộ mỗi hai con mắt!
Đường Mạch nín thở, cảnh giác biến hoá kỳ quái này.
Cặp mắt cá chết vô thần kia đang lườm Đường Mạch, sự khinh bỉ nồng đậm hóa thành thực thể.
“Đại thúc, ngươi còn chưa chịu lớn? Ngươi gặp cô bé bán diêm nào đáng yêu như vậy chưa hả?”
Từ ca ca biến thành đại thúc – Đường Mạch: “…”
Hóa ra lớp Mosaic trên mặt ngươi biến mất, chỉ vì muốn quăng ra một ánh mắt khinh bỉ thôi hả!!!


Moe moe ~ tiểu công xuất hiện rồi nè~ bé thụ Thông minh quá~
LikeLike
YAY!!! <3333
LikeLiked by 2 people
Lọt hố là điều đúng đắn mà. Truyện hay quá.
LikeLiked by 1 person
❤️❤️❤️
LikeLike
Chủ nhà ơi, bên bản tiếng anh thì cái này có cả tiểu kịch trường nữa.
The author has something to say: (tác giả có lời muốn nói)
Mosaic: You are the little girl who sells matches. Your family is the little girl who sells matches!
(Chú mới là cô bé bán diêm, cả nhà chú mới là cô bé bán diêm!)
Tang Mo: My family only consists of me ^_^ (Đường Mạch: nhà chú chỉ có mỗi mình chú thôi)
Fu Wenduo who was about to enter the family, “…” (Phó Văn Đoạt chuẩn bị bước vào gia đình, “…”)
Bên bản tiếng anh thì nó hoàn rồi mà hình như chương nào cũng có tiểu kịch trường hết. Mình mới bắt đầu đọc truyện này thôi, đầu tiên mình đọc bản anh, xong nhảy qua bản Việt, cứ mỗi chương mình đều làm thế để xem tên nhân vật trong tiếng Việt là gì, với lại đọc bản Việt thì thấy hài hơn.
LikeLiked by 6 people
Đúng rồi nàng ạ, t edit từ bản Trung luôn nên nàng sẽ thấy gần gũi hơn chăng 😂 t cũng có để ý thấy phần dưới mỗi chap thỉnh thoảng sẽ có tiểu kịch trường nho nhỏ, nhưng phần này Mạc Thần Hoan hay để nhân vật bị OOC nên t không trans, nếu các nàng thích thì sắp tới beta lại t sẽ thêm vào nhé
LikeLiked by 1 person
Thêm tiểu kịch trường vào đi, nó hài
LikeLiked by 2 people
Mình vẫn chưa thực sự bị thuyết phục bởi lập luận của Đường Mạch (hay cũng chính là lập luận của tác giả cho thiết lập của thế giới trong truyện). Nếu nói trò chơi phải công bằng, thì thiết lập cho thiên sứ và ác ma như vậy là ko hề công bằng.
– Thiên sứ có thể dựa vào lập luận từ hint và may rủi => 2 đk.
– Ác ma sau khi cải trang cũng có đc hint và nhờ vào may rủi => 2 đk.
Hint 2 ng nhận đc để đoán sách là như nhau, giờ xét đến may rủi, aka xác xuất.
– Thiên sứ: giả dụ mỗi kệ đều có 1200 quyển, 23 kệ => 27600 => xác xuất chọn trúng quyển sách mà ko có sự trợ giúp của hint: 1/27600.
– Ác ma: xác suất đốt trúng kệ có sách mà ko có sự trợ giúp của hint là 3/23, quy đổi ra tỉ lệ với sách là 3600/27600.
Tức tỉ lệ ác ma chiến thắng cao gấp 3600 lần thiên sứ, đó là chưa kể đến việc ác ma biết mình là ác ma giả dạng thiên sứ ngay từ đầu, nhưng thiên sứ chỉ có duy nhất 1 hint để biết là có ác ma giả dạng => ko công bằng.
Cuối cùng, nếu tất cả những lời Mosaic nói đều là thiết lập mặc định, vậy thì Mosaic phải vừa ghét đọc sách vừa ghét ác ma. Đặc biệt trong tình huống này, Mosaic cần tìm sách (nếu ko muốn chết) thì việc giúp ác ma đốt sách là quá vô lý. Chưa kể, như vậy thì ác ma lại có thêm sự trợ giúp khác từ Mosaic (ngoài hint) mà thiên sứ ko có đc, tăng thêm sự bất công của trò chơi.
Ngoài ra, tui thấy cái hint cọng lông đen ác ma ko có ý nghĩa j luôn á :v
LikeLike
hợp ní
LikeLike
Nếu là phản ứng của một người bình thường, phe Thiên sứ chúng ta có hai người, thì anh hẳn phải nghĩ phe Ác ma cũng có hai người. Lúc ấy, anh sẽ nói ‘Bọn hắn’ chứ không phải ‘Hắn’.”
:3 Thực ra nếu là tui thì tui cũng không nghĩ ngay phe Ác ma là số nhiều đâu
LikeLiked by 4 people
Tui cũng thế, ở câu chuyện của con bé Mosaic kia thì tui ấn định ngay là 1 ác ma thôi ấy
LikeLike