Triều Lạc Nham Tây – Chương 60


Chương 60: Ai phản bội ai (3)

Edit: Meo Meo Lười Sưởi Nắng

————

Lấy thẻ nhớ ra nắm chặt trong lòng bàn tay, Hứa Ngôn Tịch nhanh chóng xếp lại chỉnh tề đồ đạc trong tủ. Sau khi khoá tủ lại như cũ, cậu gấp rút vào thang máy trở về phòng.

Khởi động máy tính cá nhân, Hứa Ngôn Tịch lập tức cắm thẻ nhớ vào máy, không chớp mắt, nhìn chằm chằm màn hình trước mặt.

Hệ thống máy tính quét thẻ nhớ, sau đó một cửa sổ chợt xuất hiện trên màn hình, thông báo điền mật mã để đăng nhập.

Hứa Ngôn Tịch đã biết trước là sẽ có chướng ngại này. Thậm chí, cậu còn suy nghĩ vô số lần trong đầu, Từ Hiển Đông rốt cuộc đặt mật mã là cái gì?

Không có gợi ý cho mật mã, ngay cả việc phải điền mấy ký tự cũng không biết, Hứa Ngôn Tịch chưa dám liều. Hơn nữa, trình độ tin học của Hứa Ngôn Tịch cũng không cao, nên điều duy nhất cậu có thể hy vọng lúc này chính là may mắn.

Sau khi thử tất cả đáp án có thể nghĩ ra được, bằng cả tiếng Trung và tiếng Anh, thậm chí ngay cả những thông tin có liên quan tới Lôi lão phu nhân hay Lôi Khiếu cũng được Hứa Ngôn Tịch chuyển đổi dưới dạng số hoặc chữ cái để điền vào ô mật mã. Thế mà, từ đầu đến cuối chỉ có mỗi một khung thông báo [Mật mã sai] khiến người tuyệt vọng nhảy ra.

Mười ngón tay trên bàn phím càng lúc càng chần chừ, thời gian từng giây từng phút trôi qua, Hứa Ngôn Tịch phải dùng tay trái nắm chặt lấy tay phải đang run rẩy không nghe theo sự điều khiển của cậu: “Không có chuyện gì, đừng cuống. Nhất định sẽ nghĩ ra.”

Hứa Ngôn Tịch liên tục lặp đi lặp lại câu này với chính mình, nhưng trong tâm lại nghĩ, nếu đã cố gắng hết sức mà vẫn không giải được mật mã, có phải màn hài kịch này cũng nên đến hồi kết rồi hay không?

Kỳ hạn mười lăm ngày cũng là cơ hội duy nhất của Hứa Ngôn Tịch.

Trong đầu cậu bỗng nhiên xuất hiện chớp nhoáng rất nhiều hình ảnh. Cảnh Quyền thúc ngã gục dưới họng súng, vẻ mặt kinh ngạc khó hiểu của Lôi Khiếu, cùng tia phẫn nộ mất hết lý trí trong mắt hắn.

“Mẹ ngươi là Đông Đường cứu, tất cả những gì ngươi có là Đông Đường cho. Hứa Ngôn Tịch, ngươi không thể có lỗi với Đông Đường…” Hứa Ngôn Tịch tự nói trong đầu, hai tay cào lên tóc: “Nhất định, nhất định còn manh mối gì đó, nhất định có…”

Tinh thần căng chặt khiến hai bên thái dương của Hứa Ngôn Tịch đau nhức vô cùng. Cậu không ngừng tìm kiếm những thứ liên quan đến Từ Hiển Đông, mỗi một câu nói, thậm chí là mỗi một tình huống cậu ở cùng với Từ Hiển Đông. Đột nhiên, trong đầu có một suy nghĩ chợt loé.

Hứa Ngôn Tịch nhớ tới chữ “Từ” mà Từ Hiển Đông lưu lại trên người mình.

“Tôi sẽ khắc chữ này lên thứ quan trọng nhất, thứ mình yêu thích nhất…” Câu này Từ Hiển Đông đã từng nói qua, Hứa Ngôn Tịch như bừng tỉnh, lập tức để hai tay lên bàn phím. Lần này, không phải cụm từ tiếng Anh hay tổ hợp chữ số phức tạp nữa, ngón tay Hứa Ngôn Tịch run rẩy, nhập vào ô mật mã duy nhất một chữ – “Từ”.

Lúc nhấn phím Enter, máy tính vang lên một tiếng thông báo, khung mật mã biến mất, trên màn hình hiện lên một loạt thư mục tài liệu. Nhịp tim của Hứa Ngôn Tịch bắt đầu tăng lên không ngừng, nhanh chóng lướt qua một lượt các loại tài liệu trong thẻ nhớ.

Quả nhiên, trong này không chỉ có mỗi chứng cứ cơ mật liên quan tới Đông Đường, mà còn có cả hồ sơ kế toán và tài liệu nội bộ của tập đoàn Liên Thăng ở đại lục và Diệu bang ở Hồng Kông.

Mười ngón đan xen vào nhau, hai mắt nhắm lại, Hứa Ngôn Tịch chống mười đốt ngón tay lên trán. Chứng cứ của Đông Đường ngoài lưu trữ trong thẻ nhớ này thì còn sao lưu ở đâu nữa không? Nếu như muốn bảo đảm sự an toàn cho Đông Đường, chắc chắn phải huỷ đi toàn bộ chứng cứ, hơn nữa còn phải ngăn chặn những hành động tiếp theo của Từ Hiển Đông.

Vậy chẳng lẽ, thật sự giống như Quyền thúc đã nói, muốn sinh tồn thì nhất định phải độc ác hay sao?

Chẳng lẽ, Đông Đường cùng Diệu bang ngoại trừ người sống kẻ chết, sẽ không còn cách nào để cả hai cùng tồn tại hay sao?

Nếu như, Sầm Duật có thể cho cậu thêm một chút thời gian, nói không chừng sẽ có biện pháp vẹn cả đôi đường. Chỉ là, Hứa Ngôn Tịch có quá ít thời gian, ít đến mức không thể nghĩ ra được cái gì phức tạp.

Hứa Ngôn Tịch xóa đi tất cả tài liệu liên quan tới  Đông Đường, sau đó nén lại hồ sơ nội bộ của Diệu Bang thành một file zip, mở website ICAC* của Hồng Kông, chọn mục “công dân tố cáo”.

(*ICAC: Independent Commission Against Coruption – Uỷ ban độc lập chống tham nhũng)

Trong hồ sơ nội bộ của Diệu bang, có một danh sách ghi lại những công chức chính phủ đã từng nhận hối lộ. Nếu danh sách này bị báo cáo lên trên, Diệu bang ở Hồng Kông cũng khó tránh khỏi nguy cơ bị nhổ cỏ tận gốc.

Ngay lúc ấn “Send” để gửi đi bưu kiện, dòng chất lỏng ấm nóng từ khoé mắt của Hứa Ngôn Tịch trượt xuống, rơi xuống mu bàn tay lạnh băng của cậu.

“Từ Hiển Đông, thật xin lỗi…”

“Thật xin lỗi…”

Trong mắt Hứa Ngôn Tịch tràn đầy tơ máu, bờ môi khẽ mấp máy, nhưng lại không phát ra âm thanh nào. Đến khi máy tính vang lên thông báo đã gửi thư thành công, đôi mắt thất thần của Hứa Ngôn Tịch mới lấy lại tiêu cự một lần nữa. Cậu format (xoá) toàn bộ thẻ nhớ, sau đó ngâm thẻ vào trong ly nước.

Tiếp theo, Hứa Ngôn Tịch lôi ra điện thoại nhận được từ người phục vụ trước đó, ấn xuống một dãy số. Giọng của Sầm Duật đầu bên kia vang lên.

“Tôi là Hứa Ngôn Tịch.”

“Chứng cứ mà Từ Hiển Đông đang nắm giữ tôi đã huỷ đi rồi, đến lượt cậu thực hiện lời hứa của mình.”

Hứa Ngôn Tịch nói xong, thậm chí không nghe xem Sầm Duật nói gì, lập tức cắt điện thoại.

Lấy thẻ nhớ từ trong ly nước ra, thời gian ngâm trong nước lâu như vậy đủ để cho tất cả số liệu bên trong không thể khôi phục lại như cũ.

Đưa tay lên nhìn đồng hồ, lúc này Từ Hiển Đông cũng sắp kết thúc liệu trình trị liệu, Hứa Ngôn Tịch nhất định phải để lại thẻ nhớ vào chỗ cũ trước khi Từ Hiển Đông ra ngoài, tránh để hắn phát hiện.

Lao thật nhanh xuống khu thư giãn, Hứa Ngôn Tịch mở tủ chứa đồ. Đúng lúc Từ Hiển Đông đang lau đầu bước ra, nhìn thấy cảnh Hứa Ngôn Tịch bối rối đóng tủ lại.

Trong ánh mắt Hứa Ngôn Tịch tràn đầy sợ hãi với khủng hoảng, Từ Hiển Đông nhíu mày, tiến lên nắm chặt hai cổ tay cậu: “Em nói đi, em đang làm gì?”

Ánh mắt Từ Hiển Đông hung ác, nguy hiểm như mãnh thú đang chuẩn bị nuốt chửng con mồi.

Đôi môi Hứa Ngôn Tịch tái nhợt, trầm mặc một hồi, cuối cùng cậu nói: “Tôi… bị rớt mất một thứ… muốn tới đây tìm thử.”

“Thứ gì?” Giọng điệu của Từ Hiển Đông khủng bố đến dọa người.

Hứa Ngôn Tịch quay đầu đi: “Anh không muốn biết đâu.”

Từ Hiển Đông bỗng nhiên đẩy Hứa Ngôn Tịch ra, Hứa Ngôn Tịch lảo đảo về sau, đụng mạnh vào hộc tủ sau lưng.

Mặc dù, Hứa Ngôn Tịch là một sự tồn tại đặc biệt với Từ Hiển Đông. Nhưng, điều đó cũng không có nghĩa là Từ Hiển Đông sẽ vì tình cảm mà dễ dàng tha thứ cho hành vi phản bội của Hứa Ngôn Tịch.

Từ Hiển Đông mở tủ kiểm tra, thẻ nhớ trong giày vẫn nguyên vẹn, không có vết tích bị người động tới. Lúc này hắn mới nhẹ nhàng thở ra, tìm trong ngăn tủ “đồ vật bị mất” của Hứa Ngôn Tịch.

Tới khi hắn lôi khăn mặt mà Hứa Ngôn Tịch chưa dùng từ trong góc tủ ra ngoài, một vật loé sáng cũng rớt xuống đất.

Đó là một vật hình tròn, lăn trên mặt đất mấy vòng, lại xoay tròn tại chỗ hồi lâu mới dừng lại.

Từ Hiển Đông cúi người, nhặt lên chiếc nhẫn cách chân mình không xa, giơ lên trước mắt quan sát một hồi: “Nếu như nhớ không lầm, thứ này thuộc về Lôi Khiếu, phải không?”

Hứa Ngôn Tịch đứng thẳng người, dùng mu bàn tay lau đi vệt máu bên khoé môi.

“Cho nên em mới không muốn để tôi biết? Cho nên lúc vừa rồi em trông thấy tôi mới hoảng loạn như vậy?”

Hứa Ngôn Tịch không trả lời, chỉ dùng đôi mắt trong trẻo, lẳng lẽ nhìn Từ Hiển Đông đang không ngừng bước tới.

“Tôi có phải rất tiện* hay không?” Hứa Ngôn Tịch vừa hỏi vừa cười nhạt. Nhưng đối với Từ Hiển Đông, nụ cười này còn khó coi hơn cả nước mắt.

(*Tiện: ti tiện, rẻ tiền)

“Làm nhiều việc như vậy rồi, tôi phát hiện, người mình yêu nhất hóa ra vẫn chỉ có hắn.”

Nước mắt trượt xuống hai gò má: “Từ Hiển Đông, làm sao bây giờ?”

“Anh vẫn nên giết tôi thì hơn.”

Từ Hiển Đông nhìn người trước mặt, bỗng nhiên thở dài. Hắn giơ tay, dịu dàng vuốt lên mái tóc mềm mại của Hứa Ngôn Tịch: “Không sao. Tôi thích chính là thích cá tính cứng nhắc của em.”

Nâng tay trái của Hứa Ngôn Tịch lên, Từ Hiển Đông đeo chiếc nhẫn kia vào ngón tay Hứa Ngôn Tịch: “Nếu em muốn giữ lại thứ này, vậy giữ lại đi. Nếu có ngày nào đó, em buông bỏ được tất cả mọi thứ, lại tháo xuống cũng không muộn.”

“Tôi đợi em.”

Một nụ hôn ấm áp đặt lên ngón tay đeo nhẫn của Hứa Ngôn Tịch.

Hứa Ngôn Tịch rũ mắt, nước mắt trào ra càng nhiều hơn: “Từ Hiển Đông, anh đừng đối tốt với tôi như vậy…”

Từ Hiển Đông không nói gì, kéo Hứa Ngôn Tịch ôm vào lòng.

“Không đáng…”

“Từ Hiển Đông, như vậy không đáng…”

♥♥♥♥♥

Meo Meo: Vậy là đã đi được 2/3 chặng đường, còn 30 chương nữa là kết thúc câu chuyện♥

Câu “Tôi đợi em” của Từ Hiển Đông kia thực sự làm mình bị sững một lúc mới edit tiếp được mấy dòng cuối cùng. Bị si tình quá khổ thế đấy T.T 

Chương trướcChương sau

5 thoughts on “Triều Lạc Nham Tây – Chương 60

Leave a reply to Lọt Hố Đam Mỹ Cancel reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.