[Địa Cầu Online] [Chương 16+17] – Trứng Gà Tây và “Người lạ” (1)


egg-not-fertile-candled-400

Địa Cầu Online – Mạc Thần Hoan

Chương 16 + Chương 17: Trứng Gà Tây và “Người lạ” (Part 1)

Phó Văn Đoạt: “…Mạch Mạch?”

Edit:Meo Meo Lười Sưởi Nắng

—————–

Chương 16.

Quả rắm vừa rồi thật sự hôi thối vô cùng, mãi lâu sau vẫn không bay mùi. Mọi người bị ngộp suýt nữa thì nôn mửa, chuột chũi lại chít chít cười, chạy đến góc tường tiếp tục dùng móng đào động.

Nó không quan tâm tới năm người chơi còn lại, mà năm người bọn họ cũng chẳng hơi đâu đi chọc vào một con quái vật làm gì.

Lâm Xảo bước đến trước hài cốt của nữ sinh, thở dài, cởi áo gió của mình đậy lên vũng máu. Lý Bân cũng bước đến trước thi thể của đầu bếp, kéo xác gã qua một góc, lại dùng áo khoác đắp lên mặt gã.

Từ khi Bành Ngọc Văn nổi điên dùng que diêm tạp chết gã đầu bếp, cho đến khi bị chuột chũi róc thịt nhả xương, hết thảy chỉ vẹn vẻn có năm phút đồng hồ.

Sau khi Tháp Đen thông báo nhiệm vụ chi nhánh hai đã hoàn thành, không thấy xuất hiện thêm nhiệm vụ chi nhánh mới nào nữa. Bọn họ chỉ còn một nhiệm vụ chính, đó chính là sống sót. Con người không có nước có thể sống bảy ngày, không có đồ ăn thì tối đa ba mươi ngày. Nếu chuột chũi không làm gì bọn họ nữa, Đường Mạch cảm giác với tố chất thân thể hiện tại của cậu, cho dù không có nước cũng có thể duy trì được một tháng. Chỉ sợ, nhiệm vụ sinh tồn lần này của Tháp Đen không có giới hạn mới mệt.

Đường Mạch thăm dò: “Chuột chũi thúc thúc, chúng ta rời khỏi đây như thế nào?”

Chuột chũi cười gian manh: “Các ngươi muốn rời đi? Các ngươi làm thế nào để rời đi? Các ngươi chơi trò chơi ở cấp độ yếu, việc cần làm duy nhất là sống sót. Còn muốn rời đi à?”

Mọi người vô cùng bất mãn với lời vừa rồi của con chuột, nhưng không dám phản bác.

Huyệt động tối đen như mực chỉ có âm thanh đào đất sột sột soạt soạt, vừa cứng nhắc vừa điếc tai.

Lý Bân vẫn còn cầm cái đèn pin tạo ra từ dị năng kia, mặt mũi méo xệch, nhìn đèn pin một hồi rồi lẩm bẩm: “Đáng sợ quá…”

Đường Mạch nhìn hắn: “Anh không muốn nó? Vậy cho tôi nhìn thử chút được không?” Đối với đồ vật thuần tuý biến ra từ dị năng này, Đường Mạch cảm thấy đặc biệt hứng thú.

Lý Bân không nghĩ ngợi gì, vội vã nhét đèn pin vào tay Đường Mạch: “Cầm đi đi, tôi không cần thứ này.”

Đường Mạch vừa chạm vào đèn pin, chưa kịp nói gì, mặt đã cứng lại, trong mắt ánh lên một tia kỳ quái.

Lạc Phong Thành: “Tôi cũng muốn nhìn một chút.” Nói đoạn, hắn duỗi tay về phía Đường Mạch.

Đường Mạch sửng sốt trong chốc lát, nhưng không đưa đèn pin cho hắn.

Lạc Phong Thành còn đang thấy khó hiểu thì đột nhiên, một tiếng ca vui vẻ lảnh lót vang lên. Giọng trẻ con vui sướng, cao vút khiến năm người một chuột trong huyệt động dừng lại mọi động tác.

Con chuột không thể tin được, trợn trắng cặp mắt ti hí: “Sao có thể chứ?!”

Bài hát kết thúc, tiếp tục lại là giọng nói quen thuộc.

[Đinh Đoong! Trung Quốc Khu 1: khách lén qua sông Phó Văn Đoạt thành công thông quan Tháp Đen tầng 1!]

Chuột chũi đột nhiên ngẩng đầu, lặp lại lần nữa: “Sao có thể chứ?!”

Đường Mạch nắm chặt đèn pin trong tay, con ngươi co lại. Sau khi Tháp Đen kết thúc thông báo, Đường Mạch chợt cảm thấy trước mắt có chút mơ hồ. Cậu trông thấy chuột chũi không ngừng hoảng sợ giơ hai móng lên ôm đầu, người nó dần dần nhạt đi. Cậu lại nhìn sang Lý Bân, Lê Văn, Lạc Phong Thành và Lâm Xảo bên cạnh, cơ thể bốn người này cũng chậm rãi tiêu tán.

Ánh mắt Đường Mạch chìm hoàn toàn vào một mảnh tối tăm.

Giây tiếp theo, Đường Mạch mở mắt, chào đón cậu chính là ánh nắng rực rỡ của mặt trời. Đường Mạch giống như suýt chết đuối, hít lấy hít để từng ngụm không khí trong lành, cố gắng thích ứng lại với ánh sáng mãnh liệt.

Đến khi Đường Mạch nhìn thấy rõ ràng tình cảnh trước mắt, mặt liền biến sắc. Cậu đánh mạnh tay lái, bánh xe di ken két trên mặt đường, cả người thiếu chút nữa nhào ra khỏi xe.

Lết thêm được 20 mét nữa, Đường Mạch đạp phanh, dừng xe ở ven đường.

Tim cậu nhảy lên điên loạn, những gì trải qua dưới huyệt động còn như đang hiển hiện trước mắt. Đường Mạch cố gắng trấn định, quan sát xung quanh, cậu nhận ra mình vẫn đang ngồi trong chiếc xe cũ. Trước khi trò chơi công tháp bắt đầu, Đường Mạch đang lái xe cùng với Lê Văn. Hiện tại cậu đã trở lại…

“Vậy Lê Văn đâu?”

Đường Mạch quay xe lại tìm một hồi mà không thấy Lê Văn.

Không tìm được hắn cũng đành chịu, Đường Mạch lại dừng xe ven đường, cúi đầu nhìn đèn pin trong tay.

Đèn pin này là Lý Bân vừa rồi đưa cho Đường Mạch. Bởi vì chủ nhân của đèn pin là nữ sinh trung học đã chết ngay trước mắt bọn họ, cho nên Lý Bân cảm thấy chán ghét, gấp gáp nhét đèn pin vào tay Đường Mạch.

Thế nhưng, kể từ lúc Đường Mạch nắm lấy đèn pin, cậu phát hiện mình lại vừa thu thêm được một dị năng nữa.

Đường Mạch giơ tay lên, từ trong không khí rút ra một quyển sổ, lật đến trang thứ ba.

[Dị năng: Vẽ cái vòng tròn nguyền rủa ngươi

Người sở hữu: Lý Bân (Người chơi chính thức)

Loại hình: Đặc thù

Công năng: Tiến hành công kích theo luật nhân quả đối với đối tượng được chỉ định, khiến cho đối tượng gặp xui xẻo.

Cấp bậc: Cấp 1

Hạn chế: Mỗi ngày chỉ có thể nguyền rủa một đối tượng. Đối tượng chịu nguyền rủa không cách nào khống chế được sự việc không theo ý mình.

Ghi chú: Đường Mạch ngay cả cái đèn pin cầm xong cũng không đưa tiền, đúng là không biết xấu hổ!]

Đường Mạch: “…”

Ngón tay siết chặt trang giấy, hít sâu vài hơi, Đường Mạch tiếp tục nhìn xuống phía dưới.

[Hướng dẫn sử dụng cho Đường Mạch: Mỗi ngày được dùng một lần, xác suất thành công là 30%. Ăn cơm nghẹn, uống nước sặc cũng được tính là xui xẻo. Dị năng rác rưởi này quả thực vô cùng xứng đôi với Đường Mạch.]

…Quyển sổ này nếu không phải là dị năng của Đường Mạch, thì cậu đã nghiền nó thành tro rồi!

Đường Mạch lờ mờ đoán ra, nếu như cậu muốn thu thập dị năng của người khác, cách thứ nhất là trực tiếp giết đối phương, giống như lần đối mặt với Tiền Tam Khôn. Cách này nhất định có thể thu được dị năng.

Cách thứ hai, đó là đối phương phải làm một hành động nào đó để Đường Mạch “ăn sạch sẽ không đưa tiền”. Ví dụ như vừa rồi, Lý Bân đưa đèn pin cho Đường Mạch, mà Đường Mạch không trả tiền cho Lý Bân, vậy là “ăn sạch sẽ không đưa tiền”.

Nhưng, chỉ cần cầm đồ vật của người khác liền được tính là “ăn sạch sẽ không đưa tiền”? Thu thập dị năng… đơn giản vậy thôi à?

Đường Mạch suy tư một hồi, cảm giác mọi chuyện không thể đơn giản như vậy, khả năng sẽ có hạn chế nào đó. Đường Mạch đang định gập lại Sổ dị năng thì một dòng chữ nhàn nhạt bỗng nhiên xuất hiện sau phần ghi chú, cậu cúi đầu đọc tiếp.

[Ghi chú: Vẽ cái vòng tròn nguyền rủa ngươi (Người sử dụng: Lý Bân), đã có tác dụng]

“Đã có tác dụng?” Có tác dụng khi nào? Với ai?

Dòng chữ này rất nhạt, cũng không giống với phong cách thô bỉ quen thuộc của Sổ dị năng. Đường Mạch nhìn hồi lâu, không nghĩ ra được gì, thật khó hiểu. Cậu đút hai tay vào túi, đột nhiên đụng phải một vật tròn tròn cưng cứng.

Đường Mạch lấy ra nhìn: “Trứng Gà Tây?”

Quả trứng có kích cỡ bằng nắm tay của đàn ông trưởng thành. Đường Mạch giơ nó lên rồi gõ gõ hai cái, không nghĩ tới nó lại theo cậu từ trong trò chơi ra tận ngoài này.

Nó là một quả trứng màu trắng vô cùng bình thường, ngoại trừ việc lớn hơn trứng gà một chút ra thì không có gì đặc biệt. Chuột chũi nói con người không ấp được trứng này, nó nói Đường Mạch có thể ăn. Nhưng cậu phải thử nghiệm vài việc trước đã.

Đường Mạch trước tiên cầm Trứng Gà Tây đập mạnh xuống vô lăng.

Bang!

“…”

Trứng Gà Tây không bị sứt mẻ gì, vô lăng thì có!

Này mà còn có thể con mẹ nó ăn được? Thế này thì mẹ nó lợi đồng răng sắt mới nhai được nhé!

Đường Mạch cũng không biết, giờ này phút này ở Tháp Đen tầng 1 – Trong huyệt động của chuột chũi…

Con chuột vẫn đang ôm đầu, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Sao lại có người đánh bại được tầng thứ nhất cơ chứ?!”. Nó niệm niệm nửa ngày, cuối cùng tự an ủi mình: “Dù sao cũng không phải công lược* từ chỗ ta”.

(*Công lược: tấn công/ tiến công)

Nói xong, chuột chũi thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nó nham hiểm cười hắc hắc hắc, dùng móng vuốt bắt đầu đào đất.

“Hôm nay được ăn gà tây thơm ngon, quả thật là lời rồi! Nhân loại kia không biết que diêm của Mosaic quý giá như thế nào đâu. Đến bao giờ mới có thêm người xuống đây, mang cho ta que diêm Mosaic nữa nhỉ…”

Chuột chũi đào ra một cái hố to, bên trong có hơn trăm ngàn quả trứng màu trắng. Nó vừa rồi, chính là lấy từ đây ra một quả trứng vô cùng bình thường đưa cho Đường Mạch. Con chuột đắc ý cười, tiếp tục dùng móng đào sâu vào bên trong ổ trứng, tự mình lảm nhảm: “Ta sẽ không cho ngươi bảo bối trứng của ta đâu, ta đã để nó trong lồng sắt khoá kĩ, mỗi ngày ôm nó ngủ. Ta có ngu mới đưa… cho ngươi… A a a a!!! Trứng của ta đâu?!!”

Trong đống trứng, một cái lồng sắt nho nhỏ không biết mở khoá từ bao giờ, bên trong trống huếch trống hoác không còn gì.

Cùng lúc đó, dưới Tháp Đen tầng 1 – Sào huyệt gà tây.

Một con gà tây to bằng con hổ đang thoi thóp nằm liệt trên mặt đất, trên người toàn là máu. Nó cục cục kêu, móng gà sắc nhọn còn dính dớp vết máu của con người. Nó nằm lì một chỗ, không cách nào đứng lên nổi, chỉ cần ăn thêm một đòn là hồn về tây thiên ngay lập tức.

May cho nó, người làm nó bị thương cũng không còn sức đứng lên.

Gà tây phẫn nộ: “Cục cục… Khách lén qua sông…cục cục, ăn ngươi…cục cục…”

Một nam nhân mặc đồ đen bị gà tây mổ đứt một chân, cả người đẫm máu. Cánh tay trái bị con gà mổ lỗ chỗ, cánh tay phải nhìn không thấy bàn tay, từ cổ tay mọc ra một thiết trùy (mũi khoan bằng sắt) màu đen ánh tím to lớn, sắc kim loại lóe lên sáng bóng trên thiết trùy .

Nam nhân khụ ra một búng máu, cánh tay phải vung lên, thiết trùy khủng bố bạo lực kia liền biến mất, thanh vào đó là cánh tay phải chằng chịt vết thương. Hắn dùng hai tay bò tới ổ gà, duỗi tay tóm lấy bảo bối màu trắng mà con gà giấu giữa đám rơm rạ – Trứng Gà Tây.

Gà tây rống giận: “Ngươi buông trứng của ta ra!!!”

“Vừa rồi lúc đánh nhau, ngươi vẫn luôn tránh đụng tới quả trứng này”. Nam nhân lau đi vệt máu bên khoé môi, thần sắc bình tĩnh, kết luận: “Nó nhất định là bảo vật!”

Gà tây phát điên đập cánh phành phạch, nhưng nó cố hết sức mà không đứng dậy nổi. Nó lần đầu tiên trong đời cảm thấy hối hận, vì sao vừa nhìn thấy cái tên lén qua sông này lại muốn ăn cơ chứ? Nếu nó không tham ăn, không đánh lén sau lưng hắn, thì hai bên đã không đánh nhau. Không bị hắn đánh thì nó cũng đâu đến nông nỗi này! Ai mà ngờ cái tên lén qua sông này lại mạnh như vậy, cứ thế mà thông quan tầng thứ nhất của Tháp Đen ở ngay chỗ của nó!

Thông quan tầng thứ nhất không quan trọng, quan trọng chính là trứng của nó! Bảo bối quý giá nhất của nó!!!

“Trả lại nó cho ta!!!”

Gà tây dùng hết sức lực toàn thân, thế mà lại đứng lên được, loạng choạng lao về phía kẻ địch. Nhưng đến lúc nó sắp mổ được tên kia, sặp đoạt lại được Trứng Gà Tây trong tay hắn, âm thanh thông báo của Tháp Đen liền vang lên.

Thân ảnh nam nhân đột nhiên biến mất, gà tây vồ hụt, bổ nhào xuống đất. “Cục cục cục cục… Trứng của ta… Cục cục cục… Trứng của ta…”

Toàn bộ người chơi Trung Quốc rời đi Tháp Đen tầng 1 vào ngay lúc đó.

.

Phó Văn Đoạt vừa rồi chật vật chống đỡ trong sào huyệt của gà tây, một chân hắn bị gà tây giật xuống, lưu tại sào huyệt. Sau khi rời khỏi Tháp Đen, hắn nằm trong một công trường bỏ hoang, chung quanh không một bóng người. Có tiếng “xì xì” phát ra ở chỗ bị đứt trên đùi phải của hắn, nhìn kỹ, xương cốt da thịt bắt đầu đầy lên.

Tuy rằng tốc độ rất chậm, nhưng nó vẫn đang dần dần mọc dài ra.

Tình huống như vậy thật sự không ít. Tất cả người chơi trên toàn Trung Quốc đều bị kéo vào Tháp Đen tầng 1, tiến hành công tháp. Có người giống như Đường Mạch, bởi vì có que diêm của Mosaic mà không xảy ra xung đột với chuột chũi, nhưng số lượng rất ít. Phần lớn người chơi lại giống như Phó Văn Đoạt, trực tiếp đánh nhau với bọn quái vật Tháp Đen.

Có người bỏ mạng ở Tháp Đen tầng 1, lại có người nhìn thấy ánh mặt trời.

Những người thành công rời khỏi Tháp Đen giống như Phó Văn Đoạt đều nhận được một bảo vật nào đấy. Cho dù trên người bọn họ chi chít vết thương, nhưng họ vẫn không nén nổi vui sướng, gắt gao ôm chặt bảo vật mình trăm cay nghìn đắng mới có được.

Xương thịt bên đùi phải đã mọc tới đầu gối, Phó Văn Đoạt mở mắt, từ trong túi lấy ra Trứng Gà Tây màu trắng kia.

Hắn yên lặng nhìn quả trứng. Hoàng hôn chậm rãi buông xuống, ánh sáng mặt trời chiếu rọi lên vỏ trứng, toả ra ánh sáng vàng rực. Sau đó, từng hàng chữ nhỏ dần dần hiện lên trên thân trứng.

[Đạo cụ: Mạch Mạch

Người sở hữu: Phó Văn Đoạt

Phẩm chất: Hi hữu

Cấp bậc: Cấp 2 (Có thể thăng cấp)

Lực công kích: Thông thường

Công năng: Lưu trữ tiến độ trò chơi trước mắt (Saving the current game)

Hạn chế: Mỗi bảy ngày chỉ có thể sử dụng một lần. Thời gian lưu trữ là 1 giờ.

Ghi chú: Làm người Trung Quốc thời đại mới, Mạch Mạch là cái gì hả, ngươi bị thiểu năng à*?]

Phó Văn Đoạt: “…”

(*Gốc là “trong lòng ngươi không có điểm b số sao”: ngôn ngữ mạng, nguồn gốc từ tiếng địa phương vùng Đông Bắc, dùng để chửi người, có thể hiểu là “Ngươi thiểu năng sao” hoặc là “Sao ngươi ngu thế”).

.

Cũng ngay lúc này, Đường Mạch đang cẩn thận nghiên cứu quả trứng gà cứng như đá, gõ gõ hai phát, còn nổi hứng lôi Sổ dị năng ra nện lên nó vài cái.

Không nghiên cứu ra cái gì, Đường Mạch chẳng muốn lãng phí thời gian với nó nữa, tạm thời để qua một bên, lái xe về khu Tĩnh An ở Thượng Hải.

Đường Mạch đặt Trứng Gà Tây lên táp lô (phần đầu xe mà hay để mấy con chó gật gù ấy), ánh nắng mặt trời xuyên thấu qua lớp kính chắn gió, phủ lên quả trứng. Từng dòng chữ nhỏ màu vàng bắt đầu xuất hiện.

Đường Mạch lập tức dừng xe, quan sát biến hóa xảy ra.

[Đạo cụ: #@$%2 (hư tổn)

Người sở hữu: Đường Mạch

Phẩm chất: Hi hữu

Cấp bậc: @#@ (có thể thăng cấp)

Lực công kích: Thông thường

Công @$#: Lưu trữ trò chơi #%^@#

Hạn chế: @#$#%@!#

Ghi chú: Làm @$%@##]

Đường Mạch: “???”

Cái con mẹ gì đây?!

Đường Mạch lại dùng ngón tay gõ gõ lên quả trứng vài cái. Gõ đến cái thứ ba, đột nhiên, một giọng nói đàn ông trầm thấp vang lên từ bên trong quả trứng.

“… Mạch Mạch?”

Đường Mạch thoáng chốc sửng sốt.

Trứng Gà Tây chẳng lẽ là sinh vật sống, còn thông minh như vậy, biết cậu gọi là Đường Mạch?

Cơ mà trực tiếp kêu Mạch Mạch, hình như là hơi thân mật quá rồi…

Trầm ngâm một lát, Đường Mạch khẽ ừ một tiếng.

“Ừ.”

Cậu nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Ngươi là gà tây hay là trứng gà tây?”

Âm thanh bên trong Trứng Gà Tây đột nhiên im bặt.

Ngay sau đó, từ bên trong quả trứng: “Ngươi là ai?”

♥♥♥♥♥

Chương 17.

Đường Mạch động não, trong nháy mắt liền sáng tỏ, giọng nói phát ra không phải là Trứng Gà Tây, càng không phải là một con gà tây! Hắn có thể là một sinh vật đến từ Tháp Đen, còn có khả năng là…

“Anh là người?”

Giọng nam trầm mặc một lát: “Ừm, tôi là người. Cậu cũng là người?”

Đường Mạch: “Phải.”

Hai người cùng im lặng.

Xe dừng sát ven đường, nắng chiều gay gắt chiếu lên quả trứng khiến toàn thân nó ánh lên một màu vàng kim. Trên vỏ trứng là một đống ký tự rối tinh rối mù, Đường Mạch chỉ nhìn được vài chữ, không hiểu mấy cái còn lại.

Thế nhưng hiện tại, cậu chú ý tới người vừa lên tiếng kia hơn.

Đường Mạch suy tư trong chốc lát, quyết định mở miệng hỏi đối phương trước, ra vẻ mình có thành ý. Cậu bắt đầu miêu tả tình huống hiện tại của mình: “Bây giờ tôi đang cầm một quả trứng màu trắng, giọng nói của anh là phát ra từ nó. Anh bị giam bên trong quả trứng hay thế nào?”

Giọng nam nhân vững vàng bình ổn: “Tôi không bị giam, tôi cũng đang cầm một quả trứng. Giọng nói của cậu cũng từ nó truyền ra.” Dừng một chút, hắn bổ sung: “Đây là một quả Trứng Gà Tây.”

Đường Mạch trong lòng khẽ động: “Anh hẳn là người Trung Quốc, vậy anh vừa rời khỏi Tháp Đen tầng 1 đúng không? Quả trứng này tôi lấy được từ một con quái trong Tháp Đen. Nó cũng là một quả Trứng Gà Tây.”

“Tôi cũng vậy. Đoạt một quả Trứng Gà Tây màu trắng từ quái vật Tháp Đen.”

Hai người lúc này đã rõ, Trứng Gà Tây trong tay bọn họ giống như điện thoại di động, có thể trò chuyện từ xa. Nếu đã vậy, Đường Mạch hiện tại muốn biết quả trứng này có thể liên lạc được từ khoảng cách bao xa.

“Anh ở đâu?”

“Cậu ở thành phố nào?”

Hai miệng một lời khiến đôi bên sửng sốt

Người kia nói trước: “Tôi ở Bắc Kinh.”

Bắc Kinh?

Bắc Kinh cách Thượng Hải 1000km, xa như vậy mà Trứng Gà Tây vẫn có thể kết nối được, chẳng lẽ đúng là có tác dụng như điện thoại di động?

Đường Mạch: “Tôi ở Thượng Hải.”

Đường Mạch cúi đầu nhìn quả trứng trong tay, lờ mờ nảy lên một ý nghĩ. Quả trứng của cậu không hiểu sao lại ở vào trạng thái “hư tổn”, Đường Mạch cũng không cảm thấy nó hỏng là do vừa rồi bị cậu đập loạn. Thứ bị nứt nào phải Trứng Gà Tây, là cái vô lăng đó! Đồ vật bên trong Tháp Đen không đến mức yếu ớt như vậy chứ hả?!

Xác suất Trứng Gà Tây bị cậu làm hỏng là 20%, còn khả năng nó vốn dĩ đã hỏng là 80%.

Bởi vì Trứng Gà Tây “hư tổn”, Đường Mạch cũng không biết quả trứng này rốt cuộc có công năng gì. Trên vỏ trứng là mấy ký tự linh ta linh tinh, chỉ có một dòng hiện rõ —

[Phẩm chất: Hi hữu]

Thì ra đây là vật phẩm hiếm!

Nếu Tháp Đen thật sự chỉ là một trò chơi, vậy việc nó phát đạo cụ cho người chơi là chuyện bình thường. Đạo cụ hi hữu ở bất kỳ trò chơi nào cũng đều đặc biệt quý hiếm.

Đường Mạch không biết Trứng Gà Tây hư tổn của mình còn dùng được nữa không, nhưng cậu có thể moi thêm thông tin từ trong miệng người chơi Bắc Kinh này. Bởi vì, một đạo cụ hi hữu không thể nào chỉ dùng để liên lạc đơn giản như vậy. Khoa học kỹ thuật trước Địa Cầu Online đã có thể làm được video call xuyên biên giới, Tháp Đen thần bí sao có thể nhảm shi*t thế được.

Nếu hai bên cùng là Trứng Gà Tây, bề ngoài giống nhau, còn có thể trò chuyện, vậy thì tám chín phần tác dụng cũng như nhau.

Đường Mạch sửa lại từ ngữ một chút: “Trứng Gà Tây này là lúc tôi công tháp ở Tháp Đen tầng 1, được một con chuột chũi đưa cho, xem như phần thưởng. Quả trứng này rất cứng, tôi đã thử đập nó lên vô lăng, vô lăng thì nứt ra một khe nhỏ mà nó lại nguyên lành không vỡ.”

Trước tiên cứ nói ra thông tin của mình, để đối phương cảm thấy hiện tại hai bên đang chia sẻ thông tin với nhau.

Đường Mạch lại tiếp tục: “…Lúc tặng Trứng Gà Tây cho tôi, con chuột nói con người không thể ấp nở quả trứng này được. Tôi vốn nghĩ vật phẩm này chỉ mỗi mình có, cứ thế dùng được luôn. Tôi không nghĩ là anh cũng có. Quả trứng bên tôi không nhắc gì đến việc sử dụng phải cần thêm một người khác, hai bên có thể liên lạc với nhau. Quả trứng bên anh có nhắc nhở gì không?”

Giọng nam trầm thấp trả lời quyết đoán: “Không có.”

Đường Mạch: “…”

Nói chuyện như vậy mà được à!

Người này sao lại không hé răng thêm nửa lời như thế cơ chứ?!

Người bình thường lúc giao lưu làm quen với người khác, hẳn là nên chủ động nói ra thông tin của mình, không phải sao?

Đường Mạch trầm mặc một lúc, lại bắt đầu tiếp tục lân la: “Anh liên hệ với tôi như thế nào? Tôi nghe thấy anh nói trước, sau đó tôi mới trả lời.”

Nếu đã chẳng chịu chia sẻ thông tin lại còn không trả lời câu kia nữa thì Đường Mạch cũng chịu!

“Trên quả trứng hiện lên mấy dòng chữ. Tôi thử nghiên cứu nó một chút, dùng ngón tay gõ gõ lên nó, gõ đến cái thứ ba thì nó đột nhiên lấp lóe ánh vàng.” Nam nhân này rốt cuộc đồng ý lộ ra một chút tin tức: “Lúc tôi nói chuyện, quả trứng này vẫn luôn phát ra ánh sáng nhàn nhạt.”

Đường Mạch chợt nhớ ra vừa rồi khi mình gõ đến cái thứ ba, quả trứng này cũng lập lòe, còn chưa kịp sáng lên thì giọng người kia đã truyền tới, ánh sáng cũng biến mất.

Đường Mạch: “Vậy anh biết kết thúc trò chuyện như thế nào không?”

“Để tôi thử xem.”

Hai người thử đủ các cách, sau một hồi, mọi âm thanh bỗng nhiên im bặt.

Mười giây sau, giọng người kia lại vang lên: “Vừa rồi tôi dùng hai tay bọc quả trứng lại, trò chuyện ngưng hẳn.”

Gõ ba cái để bắt đầu trò chuyện, hai tay bọc trứng để kết thúc?

Đường Mạch: “Vậy anh kết thúc đi để tôi thử chút.”

“Được.”

Đường Mạch cũng làm thử như lời người kia nói, cậu có thể tùy thời khởi động, cũng có thể tùy thời kết thúc.

Thử đi thử lại vô số lần, dù là bên nào gõ ba cái cũng có thể mở ra chế độ trò chuyện, dù là bên nào bọc trứng cũng có thể kết thúc trò chuyện. Lúc tiến hành thử nghiệm, hai bên vô cùng ăn ý, không ai nói thừa một câu, cố gắng chia sẻ thông tin.

Đến khi nghiên cứu nát cái Trứng Gà Tây rồi, trong lòng Đường Mạch lại dâng lên một cảm giác kỳ quái. Một chủ nhân khác của Trứng Gà Tây lại phối hợp cực kỳ ăn ý với cậu. Bọn họ cứ như thể đã hợp tác với nhau vô số lần vậy, rất tâm đầu ý hợp. Điều này khiến cho Đường Mạch không khỏi sinh ra hảo cảm cùng một tia tán thưởng với đối phương. Đáng tiếc, nếu người này nói nhiều thêm vài lời khách sáo, Đường Mạch sẽ càng thích.

Từ đầu đến cuối, người này vẫn chẳng tiết lộ thêm tí thông tin mấu chốt nào, rõ ràng vẫn đang giữ lại cái gì. Đường Mạch biết đối phương không chịu nói hết sự thật. Cậu cũng biết là người kia biết mấy lời khách sáo của cậu chỉ để lân la moi tin.

Hiện tại, coi như hai người đã chia sẻ xong thông tin với nhau. Nếu một trong hai không chịu hé răng, nói thêm vài lời cũng có ý nghĩa gì đâu.

Đường Mạch cũng đâu có nói Trứng Gà Tây của cậu bị hư tổn, vì làm thế khác nào cậu ở thế hạ phong. Đối phương cũng không chịu nói thêm tin gì hữu dụng, đề phòng “người lạ” Đường Mạch.

Giọng nói của nam nhân vẫn luôn vững vàng, có chút êm tai: “Cậu còn có chuyện muốn nói sao?”

Đường Mạch: “… Còn một vấn đề cuối cùng.”

“Chuyện gì?”

“Vì sao lời đầu tiên mà anh nói, không phải xin chào, không phải a lô, mà lại là…Mạch Mạch?”

Bầu không khí một mảnh tĩnh mịch. (có con quạ đen quạ quạ quạ bay xẹt qua đầu~)

Đường Mạch lờ mờ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không rõ vấn đề sai sai ở chỗ nào. Thẳng cho đến khi một giọng cười trầm thấp từ bên trong Trứng Gà Tây truyền ra, giọng nói của nam nhân xen lẫn ý cười: “Hoá ra, ngay cả tên của quả trứng này mà cậu cũng không biết sao?”

Đường Mạch: “…”

Có chút lời nói cứ giữ ở trong lòng là được, nói ra làm cái gì hả, để tôi chút mặt mũi đi chứ!

Đường Mạch sớm biết nam nhân này cố ý đề phòng cậu, cậu biết đối phương cũng nhận ra tin tức cậu đưa bị thiếu hụt. Nhưng hiện tại bị nói thẳng như vậy… trong lòng có chút hụt hẫng, cảm giác mình lại dưới cơ người ta. Có điều, hai người từ đầu đến cuối lạnh lùng, đề phòng lẫn nhau, bởi vì chuyện vừa rồi, khoảng cách có vẻ gần lại một chút.

Ít nhất không phải kẻ thù.

“Quả trứng này gọi là ‘Mạch Mạch’. Cho nên, sau khi tôi thấy nó sáng lên, theo bản năng liền kêu ‘Mạch Mạch’.”

Đường Mạch nhàn nhạt nói: “Tôi tên Mạch, anh xưng hô như thế nào?”

“…”

Nam nhân trong nháy mắt trầm mặc, lúc này mới ý thức được mình vừa rồi không biết bao nhiêu lần xưng hô thân mật như thế. Thật lâu sau, hắn nói: “Tôi họ Phó.”

Đường Mạch: “Nếu không còn việc gì khác thì cứ vậy đã nhé?”

“Ừm, gặp lại sau.”

“Gặp lại sau.”

Trò chuyện kết thúc, Đường Mạch thả lại Trứng Gà Tây vào túi, ngón tay gõ gõ lên bánh lái.

Thứ nhất, quả trứng này kêu Mạch Mạch.

Hẳn là không có liên quan gì đến tên của cậu, chỉ là vừa khéo mà thôi.

Thứ hai, Phó tiên sinh ở Bắc Kinh này vô cùng thông minh, cũng rất có tâm phòng bị. Khả năng moi được tin tức từ miệng đối phương cực kỳ thấp, thậm chí rất có thể, đây là lần đầu tiên cũng là cuối cùng bọn họ nói chuyện.

Bởi vì có nói nữa thì cũng chẳng thêm được gì, mà cả hai bên đều nhận ra chủ nhân còn lại của Trứng Gà Tây không phải là người dễ đối phó.

Nếu đã như vậy, tốt nhất không nên liên lạc lại.

Cầm đạo cụ hi hữu trong tay, giống như cầm củ khoai lang nóng. Đường Mạch rất muốn dùng nó, nhưng lại chẳng rõ công năng của nó là gì, cũng không biết quả trứng này liệu có bị hư tổn tới mức không thể dử dụng được nữa không?

Về việc khiến cho nam nhân kia nói vài câu xã giao…

Đường Mạch đành chịu. Trừ phi có việc ngoài ý muốn, đối phương bắt buộc phải chia sẻ thông tin với cậu, còn không thì người này tuyệt đối sẽ không hé một lời.

Nếu là Đường Mạch, chắc chắn cậu cũng sẽ không kể về đạo cụ hi hữu của mình với một người xa lạ. Có được đạo cụ như vậy, không đem nó giấu nhẹm đi thì thôi, nói ra làm gì. Không để ai biết, hiệu quả đánh úp bất ngờ. Chủ động chia sẻ thông tin? Đường Mạch không có ngốc!

Đường Mạch thở dài, tiếp tục lái xe đi tìm trung học Thị Bắc.

———-

Meo Meo:

Dị năng “Vẽ một cái vòng tròn nguyền rủa ngươi” của Lý Bân, thêm cái mở ngoặc “Đã có tác dụng”, chính là lúc Lý Bân vẽ hai cái vòng tròn minh hoạ cho mọi người xem, hắn lúc ấy nguyền rủa con chuột gặp xui xẻo. Cho nên mới có chuyện, con chuột có trăm ngàn quả trứng, bốc đại một quả, lại bốc trúng phải bảo bối đưa cho Đường Mạch =))))))

♥Đọc tiếp♥

18 thoughts on “[Địa Cầu Online] [Chương 16+17] – Trứng Gà Tây và “Người lạ” (1)

  1. Tiếp tục sự nghiệp bình luận 😂😂😂 quyết tâm mỗi phần đăng ít nhất một bình luận để ủng hộ chủ nhà❤️❤️❤️❤️

    Like

  2. Tui thích bản Việt hơn bản tiếng anh, ít nhất bản phiên dịch của chủ nhà mượt, với lại giải thích rõ ràng. Có mấy từ với câu mà chỉ có người trung quốc với Việt nam mới hiểu, còn bên bản anh thì lại ko có từ phiên dịch thích hợp, vd: thần côn bên bản anh dịch là husker . Còn có cái câu “b” gì đó, bên bản anh nó ghi là “Do you have a B point in your heart?” trong bản Việt chủ nhà dịch là anh bị ngốc à? Cho nên tui thích bản Việt do chủ nhà dịch hơn, nhưng mà truyện này cỡ khoảng hơn 200 chương, chờ chủ nhà dịch xong thì lâu quá, mà đọc qt thì không hiểu hết, nên nhảy sang bản anh, bản anh hoàn với lại người ta edit có câu có kéo, chỉ có vài từ là dịch ko rõ do cách biệt văn hoá thôi, bản anh dịch sát nghĩa giống chủ nhà vậy. Khi nào chủ nhà ra chương mới tui nhất định phải đọc, dù bản anh có tốt mấy thì bản Việt có nhiều từ phong phú hơn, giọng điệu nghe hài hơn. Đọc thấy sinh động hơn, gần gũi hơn. Nhưng mấy cảnh máu me thì tốt nhất sang bên anh đọc, bởi vì đọc bên Việt thì cảm thấy kinh dị, dễ bị cuốn vào cảm xúc của truyện còn bản anh thì thấy ghê đó nhưng ko có xúc động lắm chắc do tiếng anh ko phải tiếng mẹ đẻ, nên ko cảm thấy gì nhiều.

    Liked by 3 people

  3. Ủa 2 quả trứng chắc là sẽ có tên của đối phương để liên lạc đúng không? Sao tui nghi sau này 2 ổng yêu nhau xong 2 quả trứng nở ra 2 đứa con quá???

    Like

Leave a reply to Meo Meo Lười Sưởi Nắng Cancel reply

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.